Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại – Chương 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 8 tháng trước

Sau Khi Xung Hỉ, Vong Phu Ta Sống Lại - Chương 31

Edit: Min

Dụ Quân Chước sợ đến mức gần như không dám thở, hai tay siết chặt lấy vạt áo của Chu Viễn Hồi.

Người kia xuất hiện quá đột ngột, đến mức y hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể thuận theo nỗi sợ hãi nguyên thủy trong lòng. Y lo sợ đối phương sẽ phá cửa xông vào, rồi một lần nữa đâm lưỡi dao găm kia vào cơ thể y, hoặc cắt đứt cổ họng y.

Nhưng dáng vẻ bình tĩnh thong dong của Chu Viễn Hồi lại mang đến cho y một cảm giác an toàn vô cùng lớn. Khoảnh khắc đó, y thậm chí nảy sinh một loại tín nhiệm gần như mù quáng với đối phương, tin rằng bất kể hôm nay có chuyện gì xảy ra, nam nhân trước mắt này chắc chắn sẽ bảo vệ y.

Tiếng bước chân ngoài hành lang ngày càng gần, chẳng mấy chốc đã áp sát cánh cửa phòng nơi hai người đang ẩn nấp. Dụ Quân Chước gần như có thể nghe thấy từng nhịp bước chân, bàn tay đang nắm chặt ống tay áo võ phục của Chu Viễn Hồi bất giác run lên nhẹ.

Đúng lúc này, Chu Viễn Hồi đột nhiên lên tiếng: \”Ngươi đang sợ à?\”

Dụ Quân Chước sững sờ, theo bản năng liếc nhìn về phía cánh cửa. Y có cảm giác người ngoài kia chắc chắn đã nghe thấy câu hỏi này.

Y không hiểu vì sao Chu Viễn Hồi lại mở miệng vào lúc này?

Vì quá hoảng loạn, y quên mất rằng hai người họ vốn đang làm trò ngay trước mặt đối phương khi bước vào căn phòng này. Cho nên dù có im lặng cũng không thể giấu giếm được, kẻ bên ngoài chắc chắn biết y đang ở trong này. Mà sự im lặng của họ, thực ra lại càng trở nên khả nghi hơn.

\”Hỏi ngươi đó.\” Giọng nói của Chu Viễn Hồi mang theo vài phần lười nhác, sau đó hắn đột nhiên nâng chân Dụ Quân Chước lên, trực tiếp bế hắn đặt lên trụ hành lang bên trong cánh cửa.

\”A!\” Dụ Quân Chước không nhịn được mà hô lên một tiếng kinh ngạc.

Tư thế này khiến cơ thể y gần như lơ lửng, chỉ có thể dựa vào lực nâng của Chu Viễn Hồi để giữ thăng bằng. Khoảng cách giữa hai người quá mức gần gũi, thân thể dán chặt vào nhau không chút ngăn cách, điều này làm y vô cùng xấu hổ, thậm chí trong khoảnh khắc ngắn ngủi còn quên đi nguy cơ ngay ngoài cửa.

\”Ngài làm cái gì vậy?\” Y hạ giọng hỏi.

\”Ngươi cảm thấy ta muốn làm cái gì?\” Chu Viễn Hồi cúi sát bên tai y, giọng nói trầm thấp.

Hơi thở nóng rực của nam nhân phả lên làn da cổ khiến Dụ Quân Chước tê dại, làm y có chút bối rối. \”Ngài… ngài mau thả ta xuống…\”

\”Ưm…\”

Ngoài cửa.

Nam nhân bên ngoài nghe thấy âm thanh ái muội trong phòng, bước chân chỉ hơi khựng lại rồi lập tức rời đi.

Chỉ đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất nơi cuối hành lang, Chu Viễn Hồi mới buông Dụ Quân Chước xuống.

\”Ngài… ngài…\”

Dụ Quân Chước đỏ bừng cả mặt, không rõ vì sợ hãi hay vì tức giận. Nhưng rất nhanh y cũng nhận ra, hành động vừa rồi của Chu Viễn Hồi chính là để đánh lạc hướng người bên ngoài, tránh bị nghi ngờ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.