Sáng sớm hôm sau Tô Ngang lên máy bay trở về. Vừa mới xuống máy bay anh mặc kệ hành lý còn xách trên tay chạy thẳng tới bệnh viện, nóng lòng muốn gặp vợ con. Lúc tới bệnh viện Giản Nịnh còn đang ngủ, mẹ anh trời vừa sáng đã thức dậy đi ngắm cháu gái, con bé cũng đang ngủ rất say, mẹ anh thấy anh về tới cũng hết hồn: \”Con về sớm thế? Tiểu Nịnh với con bé còn đang ngủ.\”
Tô Ngang nghe mẹ nói vậy lập tức chạy vào nhìn hai mẹ con còn đang say giấc nồng.
Mẹ anh nói: \”Khó trách người ta hay nói con gái giống bố, nhìn con bé giống con chưa này, y như đúc cùng một khuôn với con vậy.\”
Tô Ngang vẫn thấy giống mẹ thì tốt hơn, bởi vì mẹ xinh đẹp nên con gái giống mẹ cũng sẽ rất xinh xắn. Nhìn cục cưng nhỏ nhắn như thế Tô Ngang không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ bàn tay nhỏ của con gái, thật sự là rất nhỏ, cực kỳ đáng yêu.
Anh không kiềm chế được nên hốc mắt ửng hồng, có cảm giác xúc động muốn khóc. Đây là cục cưng của hai người, đáng yêu quá đi thôi!
Tô Ngang nhìn người còn đang ngủ say, không nhịn được cúi đầu hôn một cái, tuy là động tác rất nhẹ nhưng đã đánh thức Giản Nịnh.
Nhìn thấy anh xuất hiện trước mắt cô còn tưởng chính mình đang nằm mơ.
\”Ông xã, là anh thật sao?\”
Tô Ngang hôn cô một cái rồi nói: \”Là anh đây, bà xã vất vả rồi. Còn đau không em?\”
Cô không còn thấy đau nữa nhưng không hiểu sao khi nhìn thấy chồng mình rồi lại không nhịn nổi mà bật khóc.
\”Không đau nữa.\”
Tô Ngang lau nước mắt cho cô, mẹ Tô thấy hai vợ chồng thắm thiết như vậy cũng không tiện quấy rầy, tiện tay đem hành lý của con trai về nhà, để con trai ở lại đây trông chừng vợ con.
Giản Nịnh từ từ khỏe lên, sinh thường ngoại trừ lúc sinh thấy đau ra thì sau sinh không còn đau nhiều nữa.
Cô đem chuyện của cô giáo Lý ngày hôm qua kể lại cho chồng nghe, thật ra lúc trước cô không thích cô giáo Lý lắm nhưng sau chuyện hôm qua cô lại nhận ra cô giáo Lý là người rất tốt.
Dù sao cô ấy cũng không phải loại người xấu xa như cô từng nghĩ, có lẽ là do cuộc sống trước đây không được như ý nên mới khiến cô ấy bị kích động như vậy.
Tô Ngang sau khi nghe chuyện của cô Lý cũng thấy rất đau lòng, số mệnh cô ấy không tốt, cả hai lần đều gặp phải hai tên cặn bã.
Giản Nịnh cũng có cùng suy nghĩ với anh.
Cục cưng đã thức dậy rồi. Bé cưng tỉnh giấc chuyện đầu tiên tất nhiên là đói bụng. Ngày hôm qua còn chưa được uống sữa, chỉ mới được uống một chút nước ấm, bây giờ thức dậy đang khóc toáng lên.
Giản Nịnh chưa có kinh nghiệm cho con bú nên không biết phải làm thế nào, cô cảm giác bây giờ vẫn chưa có sữa.