Tô Ngang áp lên bụng cô, vốn là định nói chuyện với bé con nhưng rốt cuộc không biết phải nói cái gì.
Phải suy nghĩ một hồi lâu cuối cùng anh mới nói: \”Cục cưng ơi, là bố đây!\”
Giản Nịnh bị anh vuốt bụng, vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ thân thiết của anh cô còn tưởng anh có nhiều điều muốn nói lắm chứ. Kết quả, anh nói được một câu này xong thì không nói gì nữa.
Cứ như anh là người dưng nước lã với bé con vậy.
Giản Nịnh dở khóc dở cười hỏi: \”Hết rồi à? Không phải anh có nhiều chuyện muốn nói với cục cưng lắm hay sao? Sao lời tới miệng lại thành ra như vậy thế?\”
Tô Ngang thật lòng không biết phải nói gì mới tốt cho nên cứ dính chặt lấy bụng của cô. Anh muốn cảm nhận được cử động của bé con, lần trước nói chuyện anh có nghe cô nhắc tới cục cưng trong bụng đã biết làm loạn.
Cô còn nói cục cưng này cứ đến tối là sẽ náo loạn một hồi. Ban ngày có vẻ ngủ rất ngon cho nên buổi tối sẽ hoạt bát hơn rất nhiều.
Lúc này anh thật sự rất muốn cục cưng nhỏ cựa quậy chào hỏi mình.
Nhưng mà bụng của Giản Nịnh vẫn bất động như cũ. Chỉ là xoa xoa cái bụng tròn vo của cô một lúc anh thầm cảm thán thời gian đúng là trôi qua nhanh thật. Lần trước hai người gặp nhau bụng cô vẫn còn phẳng lì, thế mà lần này đã lớn thành thế này rồi.
Tô Ngang vẫn còn rất thích thú vuốt ve bụng của cô, vợ yêu của anh dáng người nhỏ nhắn, tuy là bụng cô đã rất to rồi nhưng mà so với tháng thai này thì vẫn còn nhỏ.
Tô Ngang đi nấu cơm cho cô.
Tay nghề của anh rất ổn nên nhanh chóng vào bếp làm món ăn mà cô yêu thích. Kể từ lúc Giản Nịnh mang thai anh đã không cho cô vào bếp nấu nướng nữa.
Cô thật ra cũng lười, mặc dù vẫn đi làm nhưng về tới nhà đã có người lo cơm nước nên cũng không phải lo lắng gì.
Cũng vì lười biếng như thế mà cô mới cảm thấy bản thân càng lúc càng béo tròn.
Sức ăn cũng tăng đáng kể.
Dạo gần đây Tô Ngang còn đặc biệt học riêng vài món, vì muốn cô ăn ngon miệng hơn nên bây giờ anh làm thêm mấy món đó.
Không bao lâu sau đã có mùi vị tỏa ra, đặc biệt rất thơm.
Từ sau khi mang thai Giản Nịnh thật sự đã ăn nhiều hơn trước, nói gì cũng là ăn phần của hai người. Nếu như lúc trước mỗi bữa cô chỉ ăn một chén cơm thì hiện tại đã ăn được hai chén.
Cơm nước xong xuôi Giản Nịnh ngồi bóc nho ăn.
Từ lúc mang thai Giản Nịnh cực kỳ thích ăn nho tím, bởi vì cô nghe người ta nói lúc mang thai mà ăn nho tím sau này đôi mắt của bé con sẽ vừa to, vừa tròn lại sáng long lanh.
Cô muốn sinh con gái cho nên rất mong muốn đôi mắt của con bé sẽ to tròn, cực kỳ mong muốn.
Còn Tô Ngang hiện tại cưng chiều cô vô cùng, lâu lắm không được gặp nhau bây giờ cái gì anh cũng không cho cô làm. Cơm nước xong xuôi anh còn tự giác đi rửa chén.