Sau Khi Thỏa Thuận Hôn Nhân Kết Thúc, Lại Mang Thai Trong Chương Trình Ly Hôn – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Thỏa Thuận Hôn Nhân Kết Thúc, Lại Mang Thai Trong Chương Trình Ly Hôn - Chương 46

Chương 46:

\”Đủ rồi! Tất cả im miệng cho tôi! Mấy người kéo nhau đến đây làm loạn suốt mấy tiếng đồng hồ vẫn chưa chịu yên hay sao?\” Ngu Phong lên tiếng, giọng lạnh băng. \”Tiểu Tử là con trai của tôi, chỉ là con trai của tôi. Trước đây nó không liên quan gì đến nhà họ Chúc, sau này cũng sẽ không.\”

Chúc lão phu nhân, Chúc Huyền và Chúc Quyết đều nhìn Ngu Phong, ai nấy đều muốn nói gì đó nhưng lại không dám mở miệng.

Ngu Tử và Lê Trác Cẩn nhìn nhau, lặng lẽ ngồi xuống bên giường bệnh của Ngu Phong, định bụng an vị một chỗ mà xem kịch hay.

Ngu Phong quét mắt nhìn con trai, lại nhìn về phía người nhà họ Chúc: \”Hôm nay tôi đồng ý gặp các người, chẳng qua là nghĩ rằng đã đến đây rồi thì nếu không gặp, rất có thể sau này các người lại còn đến quấy rầy nữa. Thay vì kéo dài, chi bằng giải quyết dứt điểm một lần cho xong.\”

\”Tôi muốn nhân lúc con trai tôi không có ở đây, nói rõ ràng mọi chuyện với các người, để sau này các người đừng làm phiền đến cuộc sống của chúng tôi nữa. Tôi cũng không muốn Tiểu Tử biết đến sự tồn tại của nhà họ Chúc… Nhưng không ngờ bao nhiêu năm trôi qua rồi, các người vẫn không thay đổi chút nào, vẫn cứ thích gây phiền phức cho người khác, cũng chẳng chịu nghe ai nói gì, chỉ tổ phí thời gian của tôi mà thôi.\”

Chúc Huyền cau mày: \”Ngu Phong, ý của em chúng tôi đều hiểu, cũng đều nghe thấy rồi, nhưng chúng tôi không thể chấp nhận…\”

Chúc Quyết cắt ngang lời y: \”Anh hai, anh lấy tư cách gì mà không chấp nhận? Lúc anh qua lại với tên Lăng Tống Bạch kia, chẳng phải là đã tự mình từ bỏ cơ hội được Ngu Phong tha thứ rồi sao?\”

\”Em  có thôi đi không! Chuyện của Lăng Tống Bạch, em đã nhắc bao nhiêu lần rồi hả? Trước kia nhắc, hôm nay lại nhắc, bây giờ ngay trước mặt Ngu Phong, em còn nhắc bao nhiêu lần nữa đây? Em nghĩ trí nhớ của Ngu Phong kém đến mức không nhớ nổi chuyện này sao?\”

\”Tôi đã giải thích rồi, lúc đó tôi chỉ là nhất thời hồ đồ, nhưng tôi chưa bao giờ có ý định thật sự ở bên Lăng Tống Bạch. Tôi chỉ cảm thấy hoàn cảnh của cậu ta rất giống với Ngu Phong năm đó, mà tôi thì không dám làm phiền cuộc sống của Ngu Phong nữa, cho nên tôi mới muốn bù đắp phần nào sự áy náy trong lòng mình thông qua cậu ta mà thôi…\” Chúc Huyền nói, ánh mắt hướng về phía Ngu Phong, như thể rất mong ông có thể chấp nhận lời giải thích này.

Ngu Phong mặt không cảm xúc lắng nghe hai anh em nhà họ Chúc lại bắt đầu lặp lại câu chuyện cũ—trong suốt ba tiếng đồng hồ vừa qua, những lời đối thoại kiểu này đã tái diễn không biết bao nhiêu lần, đến mức ông gần như có thể thuộc lòng cả tiểu sử của Lăng Tống Bạch rồi.

Chúc lão phu nhân hiển nhiên cũng cảm thấy bất lực với hai đứa con trai vô dụng của mình, bà ngồi lại ghế sofa, lặng lẽ quan sát bọn họ tranh cãi.

Nhưng lần này, Chúc Quyết không tiếp tục đôi co với Chúc Huyền nữa, hắn quay sang nhìn thẳng vào Ngu Phong: \”Ngu Phong, dù sao thì anh tôi cũng không đáng để em tha thứ. Còn tôi… tôi biết mình cũng có lỗi. Bao năm qua, tôi mù quáng tin lời anh ấy, cứ tưởng em đã có con với người khác, còn nghĩ em đã ra nước ngoài rồi. Mà tôi… tôi thì tàn phế hai chân, sức khỏe cũng chẳng tốt, muốn tự mình đi tìm em cũng không làm được. Một kẻ như tôi thì lấy tư cách gì mà xuất hiện trước mặt em chứ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.