Nụ hôn dịu dàng khiến Văn Từ có chút choáng váng, cậu có thể cảm giác được Trì Quan Yếm đang mất kiểm soát, hoàn toàn khác với sự trầm tĩnh thường ngày.
Tất cả không khí đều bị cướp đoạt, Văn Từ không nhịn được vươn tay đẩy Trì Quan Yếm ra.
Hai má đỏ bừng, nhìn Trì Quan Yếm khẽ thở hổn hển, khi nhận ra Trì Quan Yếm lại muốn tới gần, cậu liền giơ tay ngăn cản, \”Khoan đã.\”
Người đàn ông dừng lại, ngoan ngoãn đứng yên.
Không biết mặt trăng đã biến mất từ lúc nào, hành lang vô cùng tối tăm, Trì Quan Yếm nhìn thẳng Văn Từ, trong mắt hiện lên tình yêu nóng bỏng không thể che giấu được, \”A Từ, anh hối hận rồi, trước đó em đã đồng ý ở bên anh, vậy thì bây giờ không còn cơ hội lựa chọn nữa.\”
Tim Văn Từ đập loạn xạ, cả người nóng bừng như vừa chạy lên chạy xuống tòa nhà tám mươi tầng vậy.
Một lúc sau, cậu cong môi cười, \”Trì Quan Yếm, anh vừa không muốn nói cho em biết, vừa muốn ở bên em, trên đời này làm gì có chuyện nào tốt như vậy? Thật không công bằng, có phải anh còn muốn nói với em, những chuyện đó vẫn không thể nói? \”
Trì Quan Yếm tiến lại gần một bước, cũng không dám tiến lên nữa, sợ Văn Từ sẽ tức giận nên cẩn thận nói: \”Anh sẽ nói cho em biết tất cả những gì em muốn biết.\”
Văn Từ giật mình, quay mặt đi chỗ khác, trầm giọng nói: \”Không cần nữa.\”
Từ góc khuất ánh sáng, Trì Quan Yếm lại tiến thêm một bước, tựa hồ sợ cậu nổi giận, sau bước này cũng không dám tùy ý tiến lên nữa, mà chỉ nhìn chằm chằm không chớp mắt, ngoan ngoãn giống như một trẻ em chờ đợi được gọi tên điểm danh.
Không ngờ có một ngày chữ \”ngoan ngoãn\” này lại được dùng trên người Trì Quan Yếm, Văn Từ xém nữa bị ý nghĩ chọc cười.
Cậu kìm lại nụ cười, nhẹ nhàng nói: \”Không phải anh lúc trước không muốn nói với em sao? Sao bây giờ lại hối hận rồi?\”
Trì Quan Yếm tiến lên vài bước, dừng lại trước mặt Văn Từ, sau khi xác định Văn Từ không có phản kháng, anh mới đưa tay ra nắm lấy tay Văn Từ, khàn giọng nói: \”A Từ, anh xin lỗi, trước đây là do anh tự đánh giá bản thân quá cao, anh sai rồi. \”
Anh cho rằng mình có thể nhịn được, cảm thấy chỉ cần âm thầm bảo vệ cho Văn Từ là được.
Nhưng anh vẫn thấy sợ, sợ rằng cuối cùng lại đến muộn.
Hầu kết Trì Quan Yếm cuộn lên lăn xuống, đôi mắt tối sầm lại.
Văn Từ ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt, cùng lúc đó, một ít chất lỏng từ trên cánh tay Trì Quan Yếm trượt xuống, rơi xuống tay cậu.
Văn Từ nâng tay Trì Quan Yếm lên, nheo mắt nhìn kỹ.
Mu bàn tay người đàn ông đầy máu, trên mu bàn tay có một ít máu đã khô lại, hòa cùng với dòng máu vẫn đang chảy ra, nhìn mà giật mình.
Đồng tử Văn Từ co rút lại, cậu vội vàng bịt miệng vết thương của Trì Quan Yếm, lo lắng nói: \”Tay anh bị sao vậy?\”
\”A Từ, anh sẽ không để em chịu sự bất công.\” Trì Quan Yếm lẩm bẩm như không nghe thấy lời của Văn Từ, \”Có một số chuyện bây giờ không phải lúc, nhưng em có thể hỏi anh một vài chuyện mà em muốn biết. Anh sẽ trả lời em. \”