\”Chị vốn định kể cho cậu nghe chuyện chị gặp Thương tổng nhà cậu, ai dè lại quay được cái này, chậc chậc.\”
Chị Kỷ thấy Quý Dư gửi ảnh chế \”trộm qua đời\”, không buông tha cho anh, nhân cơ hội này trêu ghẹo tới bến.
Còn tóm tắt đoạn đối thoại trong video: \”Cái này giống như là thế này này, cậu nghe chị tóm tắt đúng không nhé.\”
\”Tổng biên tập tạp chí kinh tế tài chính: Con trai tôi đáng yêu thật.\”
\”Thương tổng: Vậy à? Vợ tôi cũng đáng yêu lắm, còn yêu tôi nữa, rất dính người, à mà ông biết không, vợ tôi còn tặng cúp cho tôi đấy.\”
Chị Kỷ: \”Tương phản đáng yêu ghê, ai ngờ Thương tổng cũng có ngày này.\”
Quý Dư xấu hổ đến mặt nóng bừng, yếu ớt phản bác: \”Chỉ là nói chuyện phiếm nhắc đến giấy khen thôi… cũng coi như… bình thường, không có khoa trương vậy đâu.\”
Chị Kỷ: \”Ha hả, anh ta mà không khoe cậu, chị nuốt luôn cái máy quay.\”
\”Mấy người như tổng biên tập tạp chí, trừ khi hỏi han công việc, chứ Thương tổng nhà cậu thèm để ý à?!\”
\”Cái ông tổng biên tập đó có cưỡi ngựa cũng không theo kịp đẳng cấp bạn trai cậu, đương nhiên, chị cũng vậy, chị chỉ được anh ta để ý nhờ cậu thôi, chị không dám đến gần anh ta đâu, chị không muốn ăn cơm chó nữa.\”
\”Tóm lại, Thương tổng chắc chắn 100000%, là đang khoe vợ.\”
Giết người phải tru tâm, trêu bạn bè phải khiến bạn bè hận không thể chết quách đi cho rồi, chị Kỷ lật bài ngửa: \”Cậu thấy chị nói có đúng không?\”
Những ngón tay trắng nõn của Quý Dư gõ trên màn hình điện thoại, gõ rồi xóa, xóa rồi gõ, dừng lại, chần chừ, do dự, rối rắm, không cần nhìn mặt anh, chỉ cần nhìn những ngón tay đó cũng đủ thấy cảm xúc phức tạp của anh.
Chị Kỷ không thấy động tác của anh, nhưng chỉ cần nhìn dòng chữ \”đang nhập tin nhắn\” liên tục xuất hiện trên khung chat cũng đủ khiến cô nàng cười chết.
Nửa ngày sau, Quý Dư mới rối rắm gửi một biểu tượng mèo con ôm đầu vùi vào gối.
\”Chị Kỷ, em đi xem cây trúc quy bối đây.\”
Chị Kỷ: \”Cậu chuyển chủ đề cứng nhắc chẳng kém gì Thương tổng, đúng là người một nhà.\”
Quý Dư: \”……\”
Chị Kỷ trêu chọc đủ rồi, mới nói: \”Vừa nãy cậu không phản bác chuyện vợ chồng gì đó nhỉ.\”
\”Hai người làm lành rồi à? Cậu nghĩ kỹ chưa?\”
Quý Dư nhìn màn hình điện thoại rung lên, mắt lóe lên, do dự gõ chữ: \”Em cũng không biết.\”
Vì đoạt giải, tốc độ kiếm đủ tiền nhanh hơn một chút, nên thời gian anh về nước cũng sớm hơn dự định.
Thời gian về nước sớm hơn dự định nhiều, nhưng lòng anh lại rối bời, anh rất muốn thoải mái nói với Thương Viễn Chu rằng họ kết hôn đi.
Nhưng thời gian vượt quá kế hoạch quá nhanh khiến Quý Dư không biết có nên nói hay không.
Không hiểu vì sao, Thương Viễn Chu cũng không nhắc đến chuyện này.