BẠN ĐANG ĐỌC
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…
Lần này Tiêu Lộng không hề khống chế lực, mặt của lão Hoàng đế bị đấm lệch sang một bên, mặt mũi bầm tím ngất đi, chẳng còn chút dáng vẻ nào của một thiên tử đang tại vị.
Vốn Chung Yến Sanh đang bị mấy lời của lão Hoàng đế làm cho sững sờ, trong lòng hoảng loạn vô cùng. Cú đấm bất ngờ này khiến cậu kinh ngạc, còn chưa kịp tỉnh táo lại đã bị Tiêu Lộng nắm lấy tay.
Tiêu Lộng lau tay xong, ném cái phất trần của Điền Hỉ đi rồi kéo cậu ra ngoài.
Tay Tiêu Lộng lớn hơn cậu, dễ dàng nắm chặt tay cậu, bước chân cũng dài và nhanh hơn, nhưng khi dắt Chung Yến Sanh đi, hắn sẽ cố ý giảm tốc độ, dẫn cậu rời khỏi căn phòng ngủ tối tăm ngột ngạt này.
Cuối cùng cái mùi ngọt ngấy khó thở pha lẫn mùi thuốc nồng nặc cũng tan biến, cơn gió lạnh ngoài trời thổi đến làm Chung Yến Sanh rùng mình. Cậu tỉnh táo lại, lúc này mới nhận ra trạng thái của Tiêu Lộng hơi khác thường: \”Ca ca?\”
Tiêu Lộng trông rất khó chịu, đôi mày nhíu lại, mím môi thành một đường thẳng, vẻ mặt lạnh như băng, không còn nụ cười thường ngày.
Nghe thấy tiếng cậu, hắn mới quay đầu lại, khuôn mặt lạnh lùng dịu đi một chút. Hắn bóp nhẹ tay cậu một cái, ra hiệu cho cậu yên tâm.
Chung Yến Sanh nhìn vẻ mặt này của hắn, nghi ngờ rằng Tiêu Lộng kéo cậu ra ngoài chỉ để tránh ở lại trong phòng, lỡ tay giết chết lão Hoàng đế.
Sau khi an ủi Chung Yến Sanh, Tiêu Lộng lạnh nhạt nói: \”Triển Nhung.\”
Triển Nhung cúi đầu: \”Chủ tử.\”
\”Cử người canh giữ lão.\” Giọng Tiêu Lộng lạnh ngắt: \”Đảm bảo không chết là được.\”
Đêm nay lão già này đã chịu nhiều đả kích, lại bị tra tấn bởi Ô Hương, nhưng cái miệng vẫn không chịu trung thực.
Một Hoàng đế liệt nửa người, nghiện Ô Hương, có bệnh ho mãn tính, giờ chẳng còn ai để ý đến.
Lão Hoàng đế đương nhiên có thể tưởng tượng được, nếu tối nay không chết thì sau này sẽ là cảnh tượng sống không bằng chết đến cỡ nào.
Vừa rồi lão cố ý nói những lời đó, trong lòng chắc chắn có hai ý định. Một là nếu có thể thấy Chung Yến Sanh và Tiêu Lộng vì câu \”hai người chỉ được sống một\” mà bất hòa với nhau, lão đương nhiên sẽ rất vui mừng.
Hai là coi như lời nói này không ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai người, thì cũng sẽ chọc giận Tiêu Lộng, để hắn trực tiếp kết liễu lão, lão sẽ không phải chịu đựng thêm nữa.
Tuy nhiên, mục đích của lão chỉ đạt được một nửa. Trong suốt nửa năm qua, Chung Yến Sanh đã trải qua nhiều biến cố, học hỏi được nhiều thứ, trưởng thành hơn trước rất nhiều. Nhưng cậu vẫn chỉ là một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi, như một chú chim non còn chưa hiểu sự đời, rất dễ bị ảnh hưởng và suy nghĩ lung tung.
Tiêu Lộng cũng suýt chút nữa đã ra tay giết lão.
Triển Nhung hiểu ý Tiêu Lộng, kính cẩn cúi đầu.
Bên ngoài vẫn còn mưa lất phất, gió lạnh thổi đến khiến tâm trạng hoảng loạn của Chung Yến Sanh dịu đi đôi chút. Cậu nhíu mày nhìn về phía Vệ Lăng: \”Vệ Lăng, ông cho người mang An Vương đến đây, ta có vài chuyện muốn hỏi y.\”