BẠN ĐANG ĐỌC
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…
Không lâu sau khi lão Hoàng đế ban hành chiếu lệnh xử lý Đức Vương, Tù Lan tiên sinh ẩn núp trong bóng tối cũng lộ diện. Trên đường trốn khỏi Kinh thành, kẻ đó bị Cẩm Y Vệ phát hiện và chặn lại.
Người đánh xe là được thuê, bị chiến trận của Cẩm Y Vệ dọa cho sợ ngất xỉu. Lúc chỉ huy Cẩm Y Vệ cẩn thận vén rèm xe lên thì chỉ thấy người bên trong đã ngã gục trên ghế, ngực bị cắm một con dao găm, máu chảy thành vũng, đã chết từ lâu.
Không biết đây là tử sĩ tự vẫn vì không sợ chết hay bị diệt khẩu bởi kẻ khác.
Thi thể được đưa về Kinh, một nội gián chuyên giám sát các thân vương đã đứng ra xác nhận rằng người này từng xuất hiện ở phủ An Vương.
Ban đầu An Vương chỉ bị nghi ngờ, nhưng sự việc này gần như đã đóng đinh tội trạng của y.
Các Ngự sử quỳ ngoài điện Dưỡng Tâm suốt một ngày đêm, khô rát cả cổ họng, vài người lớn tuổi gần như kiệt sức mới thấy được Điền Hỉ ra ngoài, tuyên bố quyết định của lão Hoàng đế về việc xử lý Đức Vương và An Vương.
Đức Vương bị phế làm thường dân, cùng vợ con bị đày đến Phượng Dương, chịu cấm túc tại hoàng lăng.
An Vương bị cách chức trở về đất phong, nếu không có lệnh thì suốt đời không được phép trở về Kinh thành.
Vài Ngự sử lớn tuổi không khỏi nhìn nhau.
Khi già đi, dường như con người ta không thể tránh khỏi việc suy nghĩ nhiều, không còn như lúc trẻ có thể vô tư vô lo, lòng dạ ác độc tàn nhẫn.
Nếu là Bệ hạ của những năm trước, đối mặt với Hoàng tử có mưu đồ soán vị, chắc chắn đã chuẩn bị sẵn hai chén rượu độc, phủ Đức Vương lẫn An Vương đều đã bị thiêu rụi.
Dẫu sao lần này Đức Vương cũng không còn được dung túng, kết quả này cũng đủ để làm hài lòng đám Ngự sử. Sau hai ngày ồn ào, họ cũng dần thỏa mãn, dìu nhau trở về nghỉ ngơi dưỡng sức để lần sau lại tới.
Mọi người kéo bè kéo lũ rời đi, hai lão Ngự sử lại ngẩng đầu, nhìn thấy \”Thập Nhất Hoàng tử\” đứng bên cổng điện đang lặng lẽ nhìn họ.
Khuôn mặt thanh tú, phong thái nhã nhặn, tựa như cố nhân.
Hai lão Ngự sử không khỏi bước về phía đó hai bước, lời đã đến bên miệng nhưng lại nuốt xuống, rồi chắp tay chào.
Thiếu niên nghiêng đầu nhìn họ, cũng chắp tay đáp lễ.
Các Ngự sử tản đi, đã hai ngày rồi Chung Yến Sanh không thể tiếp cận phòng ngủ lão Hoàng đế, nhận thấy sự canh gác ngày càng chặt chẽ hơn, trong lòng dần xuất hiện dự cảm không lành.
Sau khi xử lý Đức Vương và An Vương, liệu lão Hoàng đế có dời sự chú ý sang cậu và Tiêu Lộng, ra tay luôn với họ không?
Mặc dù có linh cảm như vậy, nhưng Chung Yến Sanh vẫn giữ vẻ bình thản như mọi khi, mỗi ngày đều giả vờ tỏ lòng hiếu thảo rồi quay về điện Minh Huy.
An Vương luôn là người khiêm tốn kín đáo, bỗng nhiên làm ra chuyện này khiến trăm quan vô cùng kinh ngạc. Tuy nhiên, với kết cục của Đức Vương, không ít người lại tỏ ra vui mừng, đặc biệt là những Ngự sử từng bị Đức Vương đánh đập.