Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 79: Nghi ngờ mắc bệnh kín, không đủ sức, dương mà không cương. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 79: Nghi ngờ mắc bệnh kín, không đủ sức, dương mà không cương.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Mấy ngày trước Hoắc Song cố tình để lộ sơ hở trước mặt lão Hoàng đế, để lão tóm hai kẻ xui xẻo này đi lăng trì. Hiện tại, ở bên phía lão Hoàng đế, y đang diễn vở kịch \”nghi ngờ mình bị phát hiện, lo lắng không yên\”. Phải một giờ sau mới cắt đuôi được những người theo dõi, đến chỗ thường truyền mật tín.

Không ngờ người tiếp nhận hôm nay lại là Triển Nhung.

Hoắc Song thường qua lại với phủ Định Vương, người trung gian chịu trách nhiệm truyền tin thường là Triển Nhung.

Mặc dù hai người không ưa gì nhau, cũng không thích gặp mặt đối phương, nhưng vì mối quan hệ giữa các chủ tử, họ đành phải cố gắng hợp tác một cách thận trọng.

Tuy nhiên, sau khi thành công cài người vào điện Dưỡng Tâm, Triển Nhung hiếm khi tự mình đến nữa.

Hoắc Song cũng hiếm khi tự mình truyền tin, nhưng hôm nay Chung Yến Sanh trông rất trịnh trọng, còn có tới hai lá thư nên y đích thân đi.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ với nhau một lúc, Triển Nhung khoanh tay, giọng mỉa mai: \”Chủ tử bảo ta vào cung xem tình hình của tiểu Điện hạ. Ngươi trừng ta làm gì, không muốn thì đừng tự mình đến đây.\”

Hoắc Song giữ nguyên vẻ mặt, móc ra hai bức thư: \”Bức thư thứ nhất giao cho Định Vương, bức thư thứ hai gửi cho Lâu đại phu.\”

Sau khi trở về, Chung Yến Sanh và Tiêu Lộng gần như ngày nào cũng viết thư từ qua lại. Triển Nhung đã quá quen với việc này nên chỉ hờ hững \”Ừ\” một tiếng rồi nhận lấy thư, nhìn về phía điện Minh Huy: \”Mấy ngày nay tâm trạng của tiểu Điện hạ thế nào rồi? Tiểu Điện hạ có hài lòng với đầu bếp do Điện hạ sắp xếp không?\”

Mấy ngày nay Chung Yến Sanh rất vui vẻ.

Ngày nào cũng chạy đến điện Dưỡng Tâm hóng chuyện, lão Hoàng đế còn không có thời gian lo cho bản bản thân, đâu thèm để ý đến cậu.

Thêm việc thức ăn không còn khó ăn như trước, cơm no áo ấm, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều.

Dù Hoắc Song không thích tính cách của Triển Nhung, nhưng không đến nỗi câu này cũng không trả lời được: \”Cũng được.\”

\”Chậc, cái gì mà cũng được, ngươi không biết nói chuyện à.\”

Hoắc Song giờ đã không còn dễ bị Triển Nhung chọc giận nữa, mặt lạnh lùng, nghiêm túc nhắc nhở: \”Bức thư thứ nhất là giao cho Định Vương, bức thư thứ hai là gửi Lâu đại phu, đừng có nhầm…\”

Đã nói bao nhiêu lần rồi chứ, Triển Nhung nhét cả hai bức thư vào ngực: \”Có một câu mà nói mãi, ta đi đây.\”

Ra khỏi cung, trở về phủ Định Vương, Triển Nhung lấy hai bức thư xếp chồng lên nhau ra, mới phát hiện trên bìa thư đều trống không.

Để phòng ngừa có người nhìn lén, không ghi gì trên đó cũng là bình thường.

Nhưng cái nào là cho chủ tử, cái nào là cho Lâu đại phu?

Cái tên Hoắc Song đó thật là khó hiểu, chẳng nói rõ ràng gì cả.

Triển Nhung do dự một lúc, cũng không dám tự ý mở thư ra xem. Vì để tránh giao nhầm thư, khi nhảy vào sân của Tiêu Lộng, hắn ta đành đưa cả hai bức thư cùng lúc: \”Chủ tử, có thư của tiểu công tử.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.