Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 78: Ca ca thật đáng thương. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 78: Ca ca thật đáng thương.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Chung Yến Sanh hoàn toàn không biết gì về tình trạng của Tiêu Lộng, ôm lấy eo Tiêu Lộng vùi đầu vào lòng hắn, vui vẻ suy nghĩ về việc dùng kim đâm con rối. Nhưng mãi mà vẫn không thấy Tiêu Lộng đáp lại, cậu bèn ngẩng đầu lên, nghi hoặc gọi: \”Ca ca?\”

Tiêu Lộng cụp mắt nhìn xuống, thấy tiểu mỹ nhân trong lòng đang ngước mắt lên, mái tóc đen mềm mại buông xuống ôm lấy khuôn mặt, làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ tươi, từ đầu ngón tay đến mái tóc đều thoang thoảng mùi hương lan ẩm ướt nhàn nhạt, như một món điểm tâm ngọt ngào tinh xảo, dụ người ta đến cắn một miếng.

Chung Yến Sanh nhìn thẳng vào đôi mắt tối tăm của Tiêu Lộng một lúc rồi đột nhiên bừng tỉnh, kiễng chân hôn lên khóe môi hắn.

Thì ra lại muốn giở trò lưu manh rồi.

Đôi môi mềm mại áp lên nhẹ nhàng cọ qua khóe môi, Tiêu Lộng phải cố gắng lắm mới kiềm chế được mong muốn hôn đáp lại. Đến khi cậu cứ mãi cọ trên môi hắn một lúc không theo lẽ thường nào, hắn mới nghiêng đầu vỗ nhẹ vào eo Chung Yến Sanh, giọng điệu và nét mặt hết sức nghiêm túc: \”Đừng quyến rũ người ta lung tung.\”

\”Ngoan một chút.\”

Chung Yến Sanh: \”?\”

Không phải thường ngày Tiêu Lộng cứ cắn lấy đầu lưỡi của cậu không buông, khiến cậu bị hôn đến nỗi mỏi quai hàm không khép lại được sao?

Còn cố tình giữ lấy eo cậu, làm cậu khóc lóc bò trên giường mãi.

Chung Yến Sanh ngơ ngác, nghi ngờ rằng Tiêu Lộng lại bắt đầu giận dỗi chuyện gì rồi. Suy nghĩ một lúc, cậu cúi đầu vén tóc lên, kéo bàn tay to lớn của Tiêu Lộng đặt lên sau gáy mình, rất chi là hào phóng: \”Cho anh liếm.\”

\”…\”

Giữa ban ngày ban mặt, thiếu niên xinh đẹp cúi đầu để lộ cần cổ trắng nõn như cành sen được rửa sạch, dáng vẻ mặt ngoan ngoãn chờ được liếm.

Yết hầu Tiêu Lộng lăn mấy vòng, cố gắng kiềm chế đến nổi gân xanh trên trán cũng lộ ra. Hắn hít một hơi thật sâu, cố nén lại khao khát xâm chiếm đang trỗi dậy từ trong xương tủy. Hiếm khi Tiêu Lộng lại chật vật như vậy, hắn đưa tay chỉnh lại tóc Chung Yến Sanh, nâng cằm cậu lên, liếm nhẹ khóe môi rồi nói: \”Hôm nay không hôn em, cũng không liếm em.\”

Chung Yến Sanh mờ mịt hỏi: \”Anh bị sao vậy?\”

\”…\”

Chung Yến Sanh quan tâm hỏi: \”Có chỗ nào không khỏe à?\”

Tiêu Lộng bị cậu làm cho khí huyết sôi trào, nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu mà vừa giận vừa buồn cười.

Đứa nhỏ không có lương tâm, trong mắt cậu, chẳng lẽ hắn chỉ là một tên lưu manh sao?

Mà đúng là vậy thật.

Hôm nay Tiêu Lộng cư xử rất lạ.

Chung Yến Sanh nghĩ ngợi một chút, cảm thấy như mình đã hiểu ra điều gì: \”Anh muốn làm em phải không?\”

Thật là muốn mạng người ta.

Tiêu Lộng bịt miệng cậu lại, vẻ mặt ôn hòa: \”Bé ngoan, chúng ta đừng nói những chuyện này nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.