BẠN ĐANG ĐỌC
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…
Cái miệng này vẫn như trước, có cứng cỏi bao nhiêu thì vẫn rất thành thật.
Chung Yến Sanh dịu dàng vuốt ve mái tóc Tiêu Lộng, xoa dịu cơn đau đầu và ngọn lửa giận dữ đang sắp bùng nổ trong lòng hắn.
Người vừa rồi còn toát ra hơi thở lạnh băng như một con thú dữ bị chọc giận, giờ đây dần được xoa dịu.
Những nụ hôn nhỏ vụn xuất phát từ cổ bắt đầu lan dần xuống, Chung Yến Sanh nhận thấy hắn đang hướng tới một nơi không ổn cho lắm, vội vàng giữ hắn lại.
Trong căn phòng tối đen, chỉ có ánh trăng mờ mờ chiếu vào qua cửa sổ, phác họa những đường nét mờ nhạt của hai người. Đầu Tiêu Lộng chôn vào cổ Chung Yến Sanh, hơi thở mát lạnh lướt qua cổ họng yếu ớt, khiến cậu vô thức nuốt nước bọt: \”Anh, hết giận chưa?\”
Hai ngày qua Tiêu Lộng đau đầu liên tục, đã vậy còn ho ra máu. Khi nghe tin tức từ trong cung, bệnh đau đầu của hắn suýt nữa lại tái phát. Vừa vội vàng lẻn vào cung, còn chưa kịp làm gì, Chung Yến Sanh đã như một con mèo con mềm mại, nằm xuống lộ ra cái bụng mềm cho hắn tùy ý mà cắn mút.
Mùi hương thanh nhẹ, ẩm ướt như hoa lan, tỏa hương trong không khí, thấm vào từng dây thần kinh căng thẳng của Tiêu Lộng.
Đầu mũi cao thẳng của hắn chạm vào chiếc cổ mềm mịn như ngọc của người trong lòng, dường như có thể thông qua làn da mỏng manh ấy, ngửi thấy hương thơm ngọt ngào từ tận xương tủy của đối phương.
Trong nháy mắt, sự tham lam và chiếm hữu đối với người trong lòng của Tiêu Lộng như bùng lên.
Hắn dễ dàng bế bổng thân hình gầy gò của Chung Yến Sanh, nhẹ nhàng đặt cậu lên bàn, hai tay chống bên mép bàn vây chặt Chung Yến Sanh trong vòng tay mình. Hắn hơi cúi người xuống, trán chạm vào trán Chung Yến Sanh, miệng cười nói bằng giọng trầm khàn: \”Chưa hết.\”
\”Em dỗ ta thêm chút nữa đi.\”
Động tác của Tiêu Lộng luôn nhanh nhẹn như vậy, Chung Yến Sanh chẳng rõ từ khi nào mà thắt lưng và giày của mình đã rơi xuống đất.
Cậu chớp chớp mắt, bị vây giữa hơi thở quen thuộc, không biết lấy đâu ra can đảm mà nhấc chân chạm vào chân Tiêu Lộng.
\”Giờ đã hết giận chưa?\”
Nhịp thở của Tiêu Lộng khựng lại, đôi mắt xanh sẫm lóe lên ánh sáng nguy hiểm như sói, rồi hơi thở dần trở nên nóng rực. Những nụ hôn ướt át từ từ hạ xuống từ trán đến khóe mắt như muốn nuốt chửng cậu, giống như một con chó xấu xa không biết điểm dừng: \”Điều Điều, đạp thêm một lần nữa.\”
Giọng nói trầm thấp và quyến rũ vang lên bên tai khiến nửa người Chung Yến Sanh mềm nhũn và tê dại. Cảm nhận được hơi thở dần nóng lên của người trước mặt, cậu không dám lộn xộn nữa, tai đỏ bừng, muốn rút chân lại, nhưng chưa kịp rút thì mắt cá chân đã bị giữ chặt một cách chuẩn xác.
Mắt cá chân của cậu nhỏ gầy, vừa đủ để Tiêu Lộng nắm gọn trong lòng bàn tay, buộc Chung Yến Sanh đang hoảng loạn chạy trốn phải đặt chân trở lại, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cậu: \”Chạy đi đâu?\”