Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 71: Ta và Điều Điều có hôn ước mà. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 71: Ta và Điều Điều có hôn ước mà.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Chung Yến Sanh không ngờ hắn lại quả quyết chối bỏ như vậy, suýt nữa thì nghi ngờ trước đây tai mình có vấn đề, ngơ ngác nói: \”Anh, anh có nói mà, lần gần đây nhất là trong tiệc mừng ở phủ Bảo Khánh… ưm!\”

Môi cậu đột nhiên ấm nóng, Tiêu Lộng trực tiếp chặn miệng cậu, cắt đứt những lời nói còn lại, hung hăng hôn cậu.

Hắn đột nhiên nổi điên, lấy sức lực của Chung Yến Sanh sao có thể chống đỡ được sự điên cuồng của hắn, chiếc giường thấp trên thuyền tuy mềm mại nhưng rất hẹp, cậu muốn lui vào mép giường cũng không được nữa rồi.

Tiêu Lộng hôn cậu rất dữ dội, như hận không thể nuốt cậu xuống bụng. Sự dịu dàng trước đấy biến mất không còn dấu vết, để lộ tính xâm lược và tham lam ẩn sau vẻ anh tuấn. Chung Yến Sanh thật đáng thương, không có chút năng lực chống đỡ nào dưới sự tấn công của hắn, từ cằm đến lưỡi đều tê dại, chỉ có thể vô thức phối hợp với hắn, bị hôn đến choáng váng, gần như không thể thở nổi.

Cuối cùng cũng được buông ra, cậu thở hổn hển mấy hơi, giọng nói mềm mại mang theo sự ấm ức: \”Anh đã nói là không tính mà…\”

Tiêu Lộng lột bỏ lớp áo cuối cùng của cậu: \”Không hiểu.\”

Lại giả vờ không hiểu!

Trong đầu Chung Yến Sanh đã trở thành một mớ hỗn độn, nhưng vẫn kiên trì: \”Anh đã nói là không tính.\”

Tiêu Lộng nghiến răng, trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm, đầu mũi chạm vào cậu, giọng nói lạnh lùng: \”Có tính.\”

\”…Không tính.\”

\”Có tính.\”

Tiêu Lộng nói xong, lại dùng môi chặn miệng cậu, ánh mắt bừng lên ngọn lửa âm u, không biết là đang cảnh cáo hay đe dọa: \”Điều Điều, hình như em còn sức nói chuyện.\”

Chung Yến Sanh lập tức biết điều ngậm miệng.

Nhưng đã quá muộn rồi.

Cậu dần hết sức suy nghĩ lẫn tức giận.

Trăng sáng treo cao, gió đêm lạnh lẽo, chiếc thuyền lặng lẽ trôi dạt theo sóng nước và đèn lồng xung quanh, tiếng nước vang lên rì rào.

Trong thuyền rất nóng nực, không khí ẩm ướt, cậu bị đặt vào tư thế như trong tranh, toàn thân mềm nhũn, sợ thuyền sẽ lật mà cố gắng bám vào người Tiêu Lộng, nước mắt đọng trên hàng mi.

Nước mắt nhạt nhòa bị kẻ làm chuyện xấu hôn đi, Tiêu Lộng nâng khuôn mặt cậu, ánh mắt sâu như vực thẳm không thấy đáy: \”Điều Điều không thích bức này sao?\”

Chung Yến Sanh không thể phát ra âm thanh nào, chỉ có thể nức nở nho nhỏ.

\”Vậy chúng ta đổi một trang khác được không?\” Tiêu Lộng nhẹ nhàng dụ dỗ cậu, cầm lấy bàn tay ướt đẫm mồ hôi của cậu, nhẹ nhàng lật sang trang khác.

Ánh mắt mờ mịt lại tỉnh táo trong chốc lát, lúc nhìn rõ hình ảnh trên trang đó, Chung Yến Sanh sợ hãi bò xuống giường. Tiêu Lộng để mặc cậu bò, rồi khi tay chân cậu mềm nhũn sắp rơi xuống đất, hắn nắm lấy cổ chân mảnh mai của cậu, dễ dàng kéo cậu lại, một lần nữa đè lên, giọng khàn khàn: \”Điều Điều không thích cái này? Vậy chúng ta đổi cái khác.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.