BẠN ĐANG ĐỌC
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…
Cả trại Thủy Vân bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn, quan binh và binh lính thuộc Ngũ Quân Doanh đã phải làm việc cật lực trong vài ngày để dọn dẹp. Họ vận chuyển số vàng bạc châu báu còn sót lại từ trong trại ra ngoài, thống kê số lượng lũ cướp đã bị thiêu cháy đến mức không thể nhận diện mặt mũi, đại khái là số lượng phù hợp.
Vậy là ổn rồi, có thể yên tâm báo cáo lên trên.
Ngụy Tuần phủ và những người khác cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trong lúc ánh mắt của quan viên đổ dồn vào trại Thủy Vân, Vệ Lăng đã xin phép Chung Yến Sanh dẫn theo thuộc hạ len lỏi ra từ một phía khác của núi, đem phần lớn hàng hóa còn sót lại từ trại đi xử lý. Khi trở về, họ mang theo một quyển sổ kế toán.
Chung Yến Sanh không giỏi xem xét mấy thứ này lắm, chỉ liếc qua vài lần là đã đau đầu, miễn cưỡng xem hiểu được số hàng hóa đó đã được đưa đến tay thủ hạ Vệ Lăng để kinh doanh. Nhờ vào số hàng này, số tiền trong sổ kế toán đã lên đến hàng chục vạn lượng bạc.
\”Tiểu chủ tử cứ tùy ý lấy.\” Vệ Lăng cúi đầu kính cẩn đứng bên ngoài cửa sổ: \”Từ nay về sau, thuộc hạ sẽ âm thầm phái người bảo vệ sự an toàn cho ngài.\”
Chung Yến Sanh gật đầu, nhìn vào sổ sách, mắt sáng lên.
Nói vậy thì bây giờ cậu đã thật sự có ba mươi vạn lượng bạc để \”mua\” Định Vương Điện hạ rồi!
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi, Chung Yến Sanh cũng không dám chạy đi nói với Tiêu Lộng, cậu cất cuốn sổ vào rồi bảo Vệ Lăng đi nghỉ ngơi trước, sau đó hạ cửa sổ xuống.
Vẫn là nên ngoan ngoãn hoàn thành tranh của mình trước đã.
Cậu luôn có cảm giác rằng nếu thú nhận thân phận của mình với Tiêu Lộng và nói về hôn ước đó, Tiêu Lộng sẽ rất tức giận.
Cả ngày Chung Yến Sanh ngồi vẽ mấy thứ không dám cho ai xem nên cũng ngại gặp người khác. Tiêu Lộng đến, cậu cũng không chịu gặp mặt, chỉ trốn trong cái kén của mình, cách cửa bảo Tiêu Lộng rời đi.
Tiêu Lộng bận rộn mấy ngày, xử lý xong hầu hết mấy chuyện rắc rối ở phủ Bảo Khánh, rốt cuộc thì cũng hết kiên nhẫn. Hắn không thèm quan tâm đến lời mời hai người ở lại vài ngày của Ngụy Tuần phủ, viết một lá thư báo cáo gửi về Kinh thành, sau đó cưỡng ép moi người ra, trực tiếp kéo Chung Yến Sanh lên xe ngựa đến bến thuyền.
Chung Yến Sanh đã đốt đèn chiến đấu suốt đêm qua để hoàn thành hai bức tranh cuối cùng. Khi bị Tiêu Lộng kéo ra, cậu đã mệt đến nỗi xiêu vẹo như một con búp bê vải, chỉ mơ màng ậm ừ một tiếng, rồi trèo vào lòng Tiêu Lộng nhắm mắt ngủ.
Tiêu Lộng nắm lấy mặt cậu, xem xét kỹ lưỡng từ trái qua phải. Vì da cậu rất trắng nên quầng thâm dưới mắt càng rõ ràng. Tiêu Lộng cảm thấy vừa buồn cười vừa bực mình: \”Bổn vương cứ tưởng mấy ngày nay em trốn trong phòng ăn no ngủ đủ, sao bây giờ lại giống như đi trộm đồ của người ta vậy?\”
Chung Yến Sanh không thèm để ý đến hắn, gạt tay hắn ra, càu nhàu: \”Em mệt quá… Đừng làm phiền em nữa.\”
Đều là tại Tiêu Lộng không chịu cố gắng học tập, nếu không cậu cũng đâu đến mức mệt như vậy.