Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 66: Khép chân lại. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 66: Khép chân lại.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Không ngờ Tiêu Lộng lại đột nhiên mở miệng đồng ý phương pháp trị liệu hoang đường này. Chung Yến Sanh nghẹn lời, tiếp tục phản đối: \”Không được.\”

Tiêu Lộng cúi mắt nhìn cậu: \”Được.\”

\”Không… ưm ưm!\”

Chung Yến Sanh còn chưa kịp nói hết câu đã bị Tiêu Lộng dùng tay bịt miệng.

Chung Yến Sanh: \”…\”

Mắt Tiêu Lộng sáng rực: \”Không nói gì tức là đồng ý.\”

Chung Yến Sanh giận đến nỗi muốn đấm hắn thêm một phát, rồi cũng đấm thật.

Tiêu Lộng không tránh không né, để mặc cậu đánh một cú không mạnh không nhẹ vào ngực mình, miệng nhếch lên: \”Đánh ta, cũng xem như đồng ý rồi.\”

Nếu không phải Lâu Thanh Đường còn đang ở bên cạnh, Chung Yến Sanh đã muốn cắn hắn rồi.

Sao lại có con chó xấu xa vừa vô liêm sỉ vừa vô lý như thế này chứ!

Lâu Thanh Đường ho khan, giải thích cho mình một chút: \”Chung tiểu công tử đừng trừng ta, đây là phương pháp trị liệu đúng đắn. Nếu hai lần Định Vương Điện hạ tỉnh lại đều liên quan đến việc tiếp xúc với ngươi, vậy thì thử một chút cũng không sao, dùng máu làm thuốc mới cần phải cẩn thận.\”

Nghe giọng y khá chân thành, Chung Yến Sanh bị ép không còn cách nào, đành gật đầu.

Thấy Chung Yến Sanh gật đầu, Tiêu Lộng mới buông tay, mỉm cười nhìn cậu.

Chung Yến Sanh buồn bực không thèm để ý đến hắn: \”Có cần chú ý gì khác không?\”

\”Có.\” Lâu Thanh Đường lấy một cuốn sách tranh từ trong tay áo ra: \”Để phòng ngừa, sợ ngươi không buộc chặt, không kiềm chế được hắn. Ngươi đã từng xem Xuân Cung chưa? Học nhanh qua nhé?\”

\”…\”

Lỗ tai Chung Yến Sanh đỏ rực: \”Ta không xem, cút ra ngoài!\”

Ầy, tiểu công tử mềm mại lại bị Tiêu Lộng dạy hư đến nỗi biết kêu người ta cút đi rồi.

Lâu Thanh Đường lải nhải trong lòng. Nhớ tới mình còn chưa dạy cậu cách trói người, vừa định mở miệng, chưa kịp nói gì đã thấy Tiêu Lộng chậm rãi vuốt tóc người trong lòng, lạnh lùng liếc y một cái: \”Ra ngoài.\”

Lúc bình thường Định Vương Điện hạ đã rất vô lý, lúc này nói lý với hắn thì càng vô ích.

Lâu Thanh Đường lập tức ngậm miệng, trước khi rời đi lại không yên tâm quay đầu dặn dò: \”Buộc chặt vào, nhất định phải buộc chặt vào nhé.\”

Cửa cọt kẹt một tiếng rồi đóng lại, bên ngoài loáng thoáng tiếng Lâu Thanh Đường và Vệ Lăng Triển Nhung, rồi dần yên tĩnh trở lại.

Chung Yến Sanh vẫn bị Tiêu Lộng ấn vào trong lòng, không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn. Cậu tựa đầu vào ngực hắn, muốn chuẩn bị tâm lý.

Cậu cứ chậm rì rì, nửa ngày không có động tĩnh. Tiêu Lộng dường như rất kiên nhẫn chờ đợi, nhưng chẳng bao lâu sau, Chung Yến Sanh cảm thấy có gì đó ấm áp chạm vào chân, đẩy tới đẩy lui như thúc giục.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.