Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 64: Mặc dù hơi lớn tuổi nhưng là người tốt. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 64: Mặc dù hơi lớn tuổi nhưng là người tốt.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Nghe câu trả lời của Tiêu Lộng, Chung Yến Sanh cũng không bất ngờ, cậu lau nước mắt lên vai Tiêu Lộng, thút thít: \”Ồ…\”

Giả ngu một cách rõ ràng.

Vậy là đã hồi phục rồi.

Vừa rồi Chung Yến Sanh khóc đến mức suýt không thở nổi, tay nắm chặt cổ áo Tiêu Lộng, run rẩy như một con chim non bị trận mưa bão đánh tơi tả, khiến người ta nhìn mà đau xót. Thấy hơi thở cậu đã dần đều đặn hơn, Tiêu Lộng đưa tay nâng cằm cậu, nhẹ nhàng nâng mặt cậu lên quan sát như đang đối đãi với một món đồ dễ vỡ, giọng điệu vẫn rất đỗi dịu dàng: \”Đỡ hơn chưa?\”

Mắt Chung Yến Sanh đỏ hoe, gật đầu, rồi lại lắc đầu.

Chỉ cần nghĩ đến những chuyện đó thì ngực cậu lại đau nhói, muốn khóc òa lên.

Mọi người đều nghĩ Thái tử được cưng chiều vô hạn, việc ép Vua chỉ là để đoạt ngôi. Nhưng cha mẹ cậu đã bỏ mạng vào ngày cậu sinh ra, toàn bộ Đông Cung đều bị thiêu thành tro bụi, kể từ đó trở thành một điều cấm kỵ đẫm máu.

Nhiều năm qua, phủ Hoài An Hầu đã cẩn thận bảo vệ cậu, Vệ Lăng cũng phải mai danh ẩn tích, ngay cả bài vị cũng không dám khắc tên.

Không ai dám công khai khóc thương cho họ… vậy hãy để cậu khóc thay.

Tiêu Lộng nhìn quanh gian nhà chính rồi dừng lại trên những bài vị được thờ ở giữa, có một dự cảm mơ hồ dần dâng lên. Hắn chậm rãi vuốt ve mái tóc đen mềm mại của người trong lòng, ấn đầu cậu trở lại ngực mình, không vội hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Một lát sau, cảm xúc của Chung Yến Sanh đỡ hơn chút, cậu hơi giãy giụa, giọng vẫn khàn khàn: \”Em đỡ hơn rồi.\”

Cậu còn một số thắc mắc muốn hỏi Vệ Lăng. Dụi mắt xong, cúi đầu mới nhận ra Vệ Lăng vừa ngã trên đất đã bị kéo đi.

Tiêu Lộng đặt tay lên mặt cậu, xoay đầu cậu trở lại: \”Trước hết, nói cho ta biết tại sao em lại khóc?\”

Chung Yến Sanh há miệng, lời đã đến môi nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Tiêu Lộng đặt tay lên sau cổ cậu: \”Đừng vội, cứ từ từ nói.\”

Trong khi đó, bầu không khí bên ngoài gian nhà chính đang hết sức kỳ quặc.

Một đám cướp ngồi xổm bên cạnh Vệ Lăng, người thì đưa nước, người thì quạt, người thì đứng che nắng.

Lý Nhất Mộc rất lo lắng, liên tục chất vấn Triển Nhung: \”Thuốc giải của ngươi có hiệu quả thật không đấy? Nếu không có tác dụng, hôm nay dù chết bọn ta cũng không để các ngươi rời khỏi trại Thủy Vân!\”

Đêm qua, Hắc Giáp Vệ trèo lên từ con đường nhỏ phía sau vách đá, nhận được tín hiệu, tất cả đã tập hợp, im lặng đứng chỉnh tề bên cạnh Triển Nhung. Họ như một đám mây đen u ám mang điềm gở, đứng đối đầu với bọn cướp.

Bọn cướp ở trại Thủy Vân được Vệ Lăng huấn luyện khá bài bản. Sau khi hỗn loạn trước đó kết thúc, giờ đây họ đã chỉnh đốn lại hàng ngũ. Tuy khí thế không bằng được Hắc Giáp Vệ của Tiêu Lộng, nhưng cũng không tỏ ra quá mức sợ hãi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.