Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 60: Ngoan, chủ nhân. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 60: Ngoan, chủ nhân.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Bây giờ cậu không thể trông cậy vào Tiêu Lộng nữa rồi.

Còn hai ba ngày nữa mới đến khi thủ lĩnh trại Thủy Vân quay lại. Trong thời gian đó, ít nhất là phải thăm dò tình hình xung quanh, nếu có gì không ổn thì còn có thể đưa Tiêu Lộng chạy trốn trước.

Bây giờ Tiêu Lộng như vậy, cũng không biết bao giờ mới có thể hồi phục.

Nhưng dáng vẻ này của hắn, chắc chắn không thể để ai ngoài Triển Nhung và Lâu Thanh Đường biết được. Nên dù có thoát khỏi trại Thủy Vân an toàn, Chung Yến Sanh cũng không biết phải đi đâu, tới dịch trạm thì chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc gặp người khác.

Cậu cúi đầu, nhìn Tiêu Lộng đang chui vào lòng mình như Đạp Tuyết.

Chung Yến Sanh không dám nghĩ, nếu lúc này Triển Nhung dẫn người đến tìm họ, thấy Tiêu Lộng bám lấy cậu gọi chủ nhân như vậy thì mặt mày sẽ xuất sắc cỡ nào.

Dù sao tình hình cũng không thể tệ hơn bây giờ, Chung Yến Sanh tạm thời không muốn nghĩ đến chuyện này nữa. Cậu vừa đói vừa mệt, lại còn đang bệnh, mềm yếu đẩy đầu Tiêu Lộng đang cắm vào ngực mình ra, uể oải ngăn cản: \”Đừng gọi em là chủ nhân… đừng có cởi áo em!\”

Rõ ràng là Tiêu Lộng bị thương không hề nhẹ, lại còn bị dày vò cả đêm. Tối qua mặt mày tái nhợt, trông còn yếu hơn cả cậu. Kết quả chỉ nghỉ ngơi một đêm, thế mà lại hồi phục được một nửa sức lực với tốc độ kinh ngạc.

Chung Yến Sanh làm thế nào cũng không đẩy nổi hắn, ngược lại cổ áo còn bị hắn kéo bung, lộ ra một mảng da thịt trắng nõn mềm mại. Một điểm đỏ tươi thoắt ẩn thoắt hiện, Tiêu Lộng dường như rất hứng thú với chỗ đó, nheo mắt nhìn chằm chằm, rục rịch: \”Thơm.\”

Chung Yến Sanh bị hắn nhìn chằm chằm đến mức co rúm người lại: \”Ha, hả?\”

Thơm gì?

Đôi mắt xanh u ám của Định Vương Điện hạ ngước lên nhìn Chung Yến Sanh, như viên lam ngọc trên chuôi dao dưới ánh sáng mờ: \”Uống.\”

Đầu óc Tiêu Lộng không được tỉnh táo, có vẻ như không thể nói câu dài, chỉ có thể thốt ra từng chữ.

Hắn muốn uống gì cơ?

Chung Yến Sanh ngây ra một lúc, bỗng nhiên hiểu được ý hắn, lập tức đỏ bừng từ gốc tai đến cổ, sợ hắn cúi đầu xuống cắn mình mới vội vàng kéo áo che ngực lại.

Cậu không có!

Tiêu Lộng nghĩ cậu là gì chứ!

Toàn thân Chung Yến Sanh run rẩy, không biết là giận nhiều hơn hay thẹn thùng nhiều hơn, vừa xấu hổ vừa tuyệt vọng: \”Chủ nhân của anh sắp chết đói rồi, mau buông em ra!\”

Lý Nhất Mộc đứng canh ngoài cửa nghe thấy âm thanh loáng thoáng trong phòng: \”…\”

Tên gian thương giàu có bất nhân! Giữa ban ngày ban mặt… thật là không thể nghe nổi!

Có lẽ nghe thấy Chung Yến Sanh kêu đói, Tiêu Lộng nhìn cậu suy xét một lúc lâu mới miễn cưỡng buông cậu xuống giường.

Ở trên giường vật lộn với Tiêu Lộng một hồi, Chung Yến Sanh cảm thấy còn mệt hơn tối qua khi cậu kéo hắn bơi vào bờ. Nhưng khi xuống giường, Tiêu Lộng vẫn bám dính lấy cậu không rời một bước, ngồi bên cạnh cũng phải ôm eo, đầu vùi vào vai cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.