Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 57: Tiêu Lộng không chịu buông tha cho cậu. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 57: Tiêu Lộng không chịu buông tha cho cậu.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Đối diện với ánh mắt đầy sự hỗn loạn và thú tính như vậy, cảm giác rợn tóc gáy trước đó lại bất ngờ chạy dọc sống lưng.

Chung Yến Sanh mơ màng nhớ lại, từ khi vào rừng, cậu luôn có cảm giác như có thứ gì đó đang dõi theo mình từ sâu trong bóng tối.

Là Tiêu Lộng sao?

Trong cảnh tượng hỗn loạn vừa rồi, Tiêu Lộng xuất hiện mang cậu đi không giống như đến cứu cậu… mà ngược lại giống như chờ thời cơ để bắt cậu vậy.

Sự bình tĩnh giả vờ dần dần vỡ nát, cơ thể mỏng manh của Chung Yến Sanh hơi run rẩy. Khi chạm mắt với Tiêu Lộng, đôi mắt đẹp đẽ ngập tràn ánh nước mắt mờ ảo. Trong ánh lửa lập lòe, đôi mắt ấy trong trẻo như hồ nước dưới ánh mặt trời, lấp lánh từng tia sáng nhỏ, tưởng chừng như sắp rơi lệ.

Đối diện với đôi mắt đẫm lệ như vậy, dường như Tiêu Lộng cảm thấy hơi phiền muộn. Hắn dừng lại một chút, bàn tay đang che miệng cậu di chuyển lên trên, che khuất đôi mắt cậu.

Thứ cản trở trên miệng biến mất, Chung Yến Sanh nghẹn ngào một chút, giọng khàn khàn mở miệng: \”Anh, anh làm sao vậy? Chúng ta thật sự không thể ở lại đây, Lâu đại phu cũng đến rồi, em dẫn anh đi tìm y… ưm!\”

Còn chưa nói hết câu, bàn tay đó lại di chuyển xuống che kín miệng cậu, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng cực độ như rất không thích lời cậu vừa nói.

Chung Yến Sanh bối rối nhìn hắn. Hàng lông mi ướt đẫm nước mắt, màu đậm như mực làm cho đôi mắt đỏ au càng thêm rõ rệt, cả chóp mũi cũng hơi đỏ, giống như một mảnh sứ trắng mang theo cảm giác mỏng manh.

Tiêu Lộng nhìn cậu hồi lâu, bàn tay lại che lên mắt cậu.

Chung Yến Sanh: \”…\”

Nước mắt đang kìm nén đột nhiên không thể rơi ra được nữa.

Cậu chớp chớp mắt, hàng lông mi dài quét qua lòng bàn tay Tiêu Lộng. Giây tiếp theo, cậu cảm thấy bàn tay che mắt cậu ấn xuống một chút mang theo ý đe dọa, dường như đang cảnh cáo cậu đừng có mà nhõng nhẽo.

Tình trạng của Tiêu Lộng vô cùng bất thường, rõ ràng là không tỉnh táo.

Chung Yến Sanh cắn môi, nhớ đến chuyện chưa kịp hỏi về bệnh đau đầu của Tiêu Lộng.

Có phải là do bệnh đau đầu không?

Chung Yến Sanh ngập ngừng, nhỏ giọng gọi: \”Ca ca?\”

Có lẽ nhận ra Chung Yến Sanh không còn líu ríu muốn gọi hắn đi nữa, bàn tay che mắt cậu động đậy một chút, cuối cùng cũng không di chuyển xuống che miệng cậu.

Trước mắt là một màu đen tối, nhưng Chung Yến Sanh có thể cảm nhận được ánh nhìn đầy cảm giác tồn tại của Tiêu Lộng đang chăm chú ở đôi môi và cổ mình.

Cậu bị ép ngửa đầu lên, đôi môi khô khốc vô thức hơi mở ra để lộ đầu lưỡi đỏ thắm. Chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh cũng bị ép lộ ra, mạch máu màu xanh nhạt hiện lên, dưới ánh nhìn của Tiêu Lộng, yết hầu trượt lên xuống đầy căng thẳng.

Trong hang động yên tĩnh chỉ có tiếng thở giao thoa của hai người, một tiếng thở nặng nề, một tiếng thở gấp gáp.

Tiếng quần áo sột soạt vang lên bên tai, Chung Yến Sanh còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên bị đẩy mạnh vào đống rơm rạ phía sau. Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với hương vị đắng lạnh ùa tới. Tiêu Lộng vẫn che mắt cậu, cúi đầu cẩn thận ngửi cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.