BẠN ĐANG ĐỌC
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…
Chung Yến Sanh dễ bị bệnh vặt. Khi còn ở phủ Hầu gia, sợ thuốc đắng nên phải nhờ Vân Thành chọn loại mứt mà cậu thích, uống một hớp thuốc thì ăn một viên mứt, cứ nhấm nháp, lười biếng mãi mới uống hết.
Đêm đầu tiên đến phủ Định Vương, cậu ăn nhầm thứ gì đó rồi bị nôn. Sau đó Tiêu Lộng mang thuốc đến, cậu chịu uống đàng hoàng chỉ vì lúc đó vừa bị bắt đến phủ Định Vương, lạ nước lạ cái, lại còn sợ Tiêu Lộng nên cứ bối rối bất an mãi.
Thấy Tiêu Lộng thật sự dám uống thuốc trên bàn, còn uống hết ngay một lần, Chung Yến Sanh tự cảm thấy hình phạt nghiêm trọng của mình thất bại rồi, dáng ngồi trên giường không còn thẳng lưng như trước nữa.
Tiêu Lộng đặt chén thuốc xuống, ánh sáng chiếu vào lưng hắn, đôi mắt xanh như hồ nước sâu: \”Thế nào, bây giờ có thể nói chuyện với em chưa?\”
Chung Yến Sanh nghẹn lời, miễn cưỡng dịch sang một chút, mím môi không nói gì.
Tiêu Lộng nhếch môi, bước đến ngồi bên cạnh cậu, nghiêng đầu ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của thiếu niên: \”Sao vẫn không để ý đến ta?\”
Chung Yến Sanh ôm gối ngồi trên giường, khoác chăn mỏng, nghe vậy thì không vui nói: \”Em còn đang giận đó.\”
\”Chẳng phải đã phạt ta uống thuốc rồi sao?\” Tiêu Lộng nhướn mày, không biết đứa nhỏ này đã cho thêm bao nhiêu hoàng liên vào, đắng đến tận cuống họng.
Chung Yến Sanh nghĩ lại thấy cũng có lý, nếu không thì chẳng phải là mình nói mà không giữ lời sao. Cậu do dự một chút, chỉ vào cửa sổ: \”Anh dùng gì để cạy cửa sổ vậy? Sao nhanh thế?\”
Đây là trọng điểm hả?
Tiêu Lộng bị trọng điểm của Chung Yến Sanh làm nghẹn họng. Thấy cậu thật sự thắc mắc, hắn cười khẽ, rút dao găm bên hông ra đặt vào tay Chung Yến Sanh.
Con dao găm này khá nặng, được rèn từ thép hoa văn Ba Tư, hình dạng như lưỡi liềm, vỏ dao bằng bạc, khắc họa tiết hoa lan, cán dao còn khảm một viên lam bảo thạch, trông vừa nhỏ gọn vừa tinh xảo.
Kết hợp giữa phong cách ngoại tộc và Trung Nguyên, có lẽ là từ kho vũ khí của quý tộc bộ lạc nào đó, tiện tay lấy được.
Đối với Tiêu Lộng mà nói, con dao găm này hơi nhỏ, cầm không thuận tay lắm. Nhưng khi nhìn thấy hoa văn chạm khắc trên vỏ dao trong kho phủ Vương gia, lòng hắn chợt rung động, quyết định lấy nó ra.
Đây là lần đầu tiên Chung Yến Sanh tiếp xúc với thứ vũ khí sắc bén lạnh lẽo này, cân nhắc một chút rồi tò mò rút dao ra.
Tiếng dao vang lên, lưỡi dao sắc bén phản chiếu tia sáng lạnh băng trong ánh sáng mờ ảo, nguy hiểm hơn nhiều so với vẻ bề ngoài.
Khó trách Tiêu Lộng cạy cửa sổ nhanh như vậy, trong khi cậu mất cả buổi.
Rõ ràng là thứ vũ khí giết người, nhưng con dao này lại được chế tác rất đẹp, trên thân dao còn có những đường hoa văn tinh tế, lộng lẫy mà sang trọng.
Chung Yến Sanh thích những thứ đẹp mắt, không kìm được mà lật qua lật lại ngắm nghía.
\”Thích không?\”