Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 45: Thấy bổn vương không vui vậy sao? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 45: Thấy bổn vương không vui vậy sao?

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

Được lão Hoàng đế cho phép, Chung Yến Sanh vội vã rời khỏi thư phòng.

Cậu nán lại trong phòng một lúc, khi ra khỏi điện Dưỡng Tâm thì bên ngoài vẫn còn người.

Các đại thần và các Vương gia dĩ nhiên đều rất biết điều mà lui xuống, chỉ còn lại Tiêu Lộng vốn không chịu quản thúc nào.

Chính xác mà nói, là Tiêu Lộng đang bị nhóm Ngự sử mắng mỏ.

Thường thì khi các quan ngôn tụ tập, có cơ hội đều chạy đến quỳ gối trước điện Dưỡng Tâm, xin Bệ hạ nghiêm trị Định Vương vô pháp vô thiên, nhưng thái độ của lão Hoàng đế đối với Tiêu Lộng luôn là khoan dung độ lượng, che chở hết mức, chưa bao giờ truy cứu.

Tuy lần này các Ngự sử không gặp được Bệ hạ nhưng lại gặp được Tiêu Lộng, nên ai nấy đều vô cùng kích động.

Tiêu Lộng lười biếng khoanh tay, tựa vào cửa điện, hứng thú nghe: \”Đổi từ mới rồi hả? Còn gì nữa, nói ta nghe xem.\”

Mấy Ngự sử bị cái thái độ lưu manh của Tiêu Lộng chọc giận đến mức sắp ngất: \”Ngươi —— lòng lang dạ sói!\”

Tiêu Lộng kéo dài giọng \”ồ\” một tiếng: \”Lặp lại rồi.\”

\”Không coi ai ra gì! Kiêu căng phóng túng!\”

\”Không có gì mới mẻ à.\” Trông thấy bóng dáng quen thuộc, Tiêu Lộng mới đứng thẳng người, tùy ý phẩy tay: \”Về nghĩ thêm từ mới đi, tai ta sắp mọc kén rồi.\”

Chung Yến Sanh dừng bước, im lặng nghe bọn họ mắng mỏ, khó hiểu nhíu mày.

Nếu không phải ca ca dẫn quân thu phục Liêu Đông, bình định Mạc Bắc, lại còn trấn giữ ở biên ải nhiều năm, thì làm sao có được Đại Ung yên ổn nhiều năm như vậy? Những người này không chịu động não xem tại sao bọn họ có thể thoải mái ở Kinh thành, không biết ơn đã đành thế mà còn ở đây mắng chửi?

Thái độ của Tiêu Lộng như đang xem một đám khỉ diễn trò.

Các Ngự sử sắp tức điên.

Ngay cả Hoàng đế Bệ hạ cũng phải vì lời nói mà e ngại, đa phần đều dùng cách trấn an với đám quan ngôn này. Chỉ riêng Định Vương điện hạ, có lẽ tiếng xấu đã nhiều rồi nên trông như chuyện này chẳng áp lực lắm, không thèm quan tâm đến họ.

Những Ngự sử này phần lớn đều trẻ tuổi, nhiệt huyết sôi trào. Họ được một lão Ngự sử dẫn dắt, tất cả đều muốn nhảy dựng lên, chuẩn bị thực hiện một phen lấy đầu đập đất, lấy cái chết để khuyên can.

Lão Ngự sử là người nhảy lên đầu tiên, vừa lúc Chung Yến Sanh tức giận đi qua, ông liếc mắt một cái thì nhìn thấy Chung Yến Sanh.

Trong chớp mắt, lão Ngự sử sững lại.

Phùng Cát nhìn thấy trò hề này thì mắt giật liên hồi. Thấy Định Vương Điện hạ khoanh tay nhìn qua hướng này, lưng nhóc lạnh toát, chỉ muốn nhanh chóng đưa Chung Yến Sanh rời khỏi điện Dưỡng Tâm, quay về điện Minh Huy nghỉ ngơi, vội vàng hắng giọng: \”Các vị đại nhân, làm phiền nhường đường, Thập Nhất Điện hạ không khỏe, cần quay về nghỉ ngơi.\”

Nghe đến \”Thập Nhất Điện hạ\”, các Ngự sử đỏ mặt tía tai này cũng nhíu mày. Nhớ đến tin đồn mấy ngày nay, bèn âm thầm quan sát thiếu niên mặc Hoa phục đẹp mắt trước mặt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.