BẠN ĐANG ĐỌC
Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…
Lúc nghe thấy âm thanh bên ngoài, Chung Yến Sanh vô thức nhìn cuốn tiểu thuyết trong tay mình.
…Thứ này mà để Tiêu Văn Lan nhìn thấy thì mặt mũi Định Vương Điện hạ giấu đi đâu!
Tiếng bước chân Tiêu Văn Lan lộp cộp vang lên trước cửa thư phòng, một giây sau sẽ bước vào đây, không kịp đứng dậy đi giấu nữa rồi.
Chung Yến Sanh nhìn Tiêu Lộng đang nằm trên giường.
Định Vương Điện hạ ở nhà ăn mặc có vẻ rất tùy tiện. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, rửa sạch mùi máu tanh, hắn thay một chiếc áo choàng màu xanh ngọc bích hết sức tươi sáng. May là người này có gương mặt xuất chúng và khí chất hơn người, mới làm chủ được màu sắc bắt mắt này.
Lỏng lẻo xộc xệch, rất thích hợp để giấu đồ.
Trong tích tắc, Chung Yến Sanh cũng không biết mình nghĩ gì, cả gan kéo áo bào của Tiêu Lộng ra, nhét cuốn tiểu thuyết vào ngực hắn.
Tiêu Lộng vốn đang không vui nhìn về phía cửa thư phòng, cảm nhận được áo bị kéo ra thì giữ tay Chung Yến Sanh lại, hơi nhướng một bên mày: \”Làm gì thế? Lại muốn ngắm bổn vương à?\”
Rõ ràng là đang trêu chọc chuyện chiều hôm qua Chung Yến Sanh tỉnh rượu, mơ mơ màng màng vạch áo hắn ra ngắm.
Chung Yến Sanh ngượng ngùng đến mức không dám trả lời, nhét cuốn tiểu thuyết vào ngực hắn. Vừa định rút tay ra thì Tiêu Lộng đã nắm lấy tay cậu ấn vào ngực hắn không buông, đáy mắt màu xanh thẫm nổi lên ý cười: \”Bổn vương là người em có thể tùy ý sờ soạng sao?\”
Giọng nói trầm ấm quyến rũ, rơi vào tai giống như chiếc móc câu, khiến tai người nghe tê dại.
Chung Yến Sanh vốn nghiêm chỉnh, chỉ nghĩ đến chuyện giấu sách. Lúc nghe giọng hắn thì lòng bỗng dưng hoảng loạn, mặt đỏ bừng, hốt hoảng dùng sức rút tay ra: \”Ta không phải muốn sờ ngài… Mau buông ta ra!\”
Tiêu Lộng: \”Không buông,\”
Trong lúc hai người đang kéo qua kéo lại, Tiêu Văn Lan đã xông vào phòng, miệng vẫn đang hét: \”Ca! Chung tiểu công tử thật sự không phải là người anh tìm, anh đừng làm khó cậu ấy…\”
Nhìn thấy tình hình trong thư phòng, Tiêu Văn Lan ngây người một lúc, ngớ ngẩn thốt ra âm tiết cuối cùng: \”…nữa.\”
Hắn ta bị mù rồi sao?
Chung tiểu công tử mềm yếu xinh đẹp, đáng thương bất lực, tại sao lại đang kéo áo anh hắn!
Nghe thấy tiếng Tiêu Văn Lan vang lên từ phía sau, Chung Yến Sanh giật mình, rút tay ra ngay lập tức, tức giận lườm Tiêu Lộng.
Cậu là vì mặt mũi của ai mới cẩn thận giấu sách cơ chứ!
Trêu con chim sẻ nhỏ này thật sự rất thú vị, Tiêu Lộng mỉm cười, ngắm nhìn tiểu mỹ nhân tức giận một phen. Lúc ngẩng đầu, nụ cười trên mặt bỗng dưng biến mất không chút dấu vết, mặt không biểu cảm nhìn Tiêu Văn Lan xông vào thư phòng.
Tiêu Văn Lan quá quen thuộc với vẻ mặt này của anh mình, run lên một cái. Khí thế xông vào thư phòng lúc nãy hoàn toàn biến mất, như một con chó con bị bóp cổ, cả người xìu xuống có thể thấy được bằng mắt thường, giọng nói cũng yếu đi: \”Ca…\”