Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan – Chương 17: Định Vương về Kinh tìm một người đắc tội mình. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Nhận Lầm Vai Ác Thành Ca Ca – Thanh Đoan - Chương 17: Định Vương về Kinh tìm một người đắc tội mình.

BẠN ĐANG ĐỌC

Chung Yến Sanh sống mười tám năm, trong một lần vô tình rơi xuống nước, cậu mơ thấy mình đang sống trong một quyển sách.
Trong sách, cậu là thiếu gia giả bị Hầu phủ ôm nhầm. Thiếu gia thật trở về nhưng không được người nhà coi trọng, bị đuổi đến biệ…

#boylove
#đam
#đammỹ

\”… Đã tìm kiếm hơn mười dặm dọc bờ sông, tạm thời chưa thấy tung tích.\”

\”Đã lục soát mấy chục chiếc thuyền đánh cá, không tìm thấy gì dưới nước.\”

\”Đã hỏi hết các người bán hàng trong phố, không ai nhìn thấy đứa nhỏ nào đẹp bắt mắt. Có lẽ ngài nên hỏi kỹ hơn về đặc điểm của cậu ấy…\”

\”Chủ tử! Đã tìm thấy một chút manh mối!\”

Triển Nhung vội vã vượt qua những người khác, bước nhanh đến trước mặt Tiêu Lộng, hai tay dâng lên một ống tranh bằng tre được đánh bóng rất tinh xảo: \”Vừa nãy thuộc hạ tìm thấy chiếc xe ngựa tiểu công tử ngồi hàng ngày trong ngõ gần đường Thượng Du Hoa. Bên trong để lại vật này, là một bức tranh.\”

Tiêu Lộng không biểu lộ cảm xúc: \”Mở ra.\”

Triển Nhung tuân lệnh, nhanh nhẹn lấy cuộn tranh bên trong từ từ mở ra.

Là một bức tranh chim đậu trên cành mai tuyết.

Cành mai và tuyết rơi được vẽ sống động. Trên cành có vài con chim nhỏ tròn trĩnh. Con bên trái đang vỗ cánh phủi tuyết, con ở giữa đội tuyết nghiêng đầu đậu trên cành, còn con bên phải đậu trên đầu cành làm cành cây bị cong xuống như sắp rơi, bất cứ lúc nào cũng có thể làm gãy cành mai cùng lớp tuyết tích tụ.

Cả bức tranh có nét vẽ rất tinh tế, thanh nhã, rất có hồn và đặc trưng.

Nhìn màu sắc, có vẻ như vừa mới hoàn thành trong hai ngày nay.

Hai ngày trước Chung Yến Sanh giấu giấu diếm diếm nói đã tự tay chuẩn bị một món quà nhỏ cho mình.

Chính là bức tranh này sao?

Tiêu Lộng nhướn mày, ngón tay vuốt ve đôi cánh của con chim nhỏ trong tranh. Con chim nhỏ tròn mũm mĩm được vẽ rất sống động, như có thể cảm nhận được nhiệt độ của lông tơ mịn màng.

Ngọn lửa giận dữ vì lo lắng và bất ngờ bùng lên trong lòng đột nhiên tắt ngấm.

Đã chạy mất rồi mà vẫn biết vẽ cho mình một bức tranh như vậy.

Ngón tay của hắn chạm vào vết cắn bên cổ, hơi vuốt ve một chút.

Đó là vết cắn của con chim nhỏ kia lúc tức giận, rưng rưng hai mắt rồi cắn chặt, dùng răn day mãi không buông, đối với Tiêu Lộng mà nói không đau cũng chẳng ngứa.

Sáng sớm đã chạy, không dám gặp hắn, có phải vì xấu hổ không?

Đúng là đứa nhỏ đó rất dễ xấu hổ, đọc phải những truyện tình cảm thô tục cũng sẽ đỏ mặt nói lắp bắp.

Tối qua bị hắn dụ dỗ nói vài lời xấu hổ. Vừa nói một câu, thiếu niên đã đỏ hết cả người, dái tai mỏng manh đỏ lên như rặng san hô.

Tâm trạng của Tiêu Lộng bỗng tốt lên một chút. Hắn giơ tay nhận lấy bức tranh, không ngẩng đầu lên mà nói: \”Trở về biệt viện.\”

Không tìm người nữa à?

Triển Nhung đã chuẩn bị hỏi có nên đến phủ An Bình Bá đòi người không, nghe vậy lập tức sững sờ, nhưng không dám nghi ngờ quyết định của Tiêu Lộng: \”Vâng.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.