Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều [Xuyên Sách] – 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều [Xuyên Sách] - 18

BETA : niccce

Viêm Đình vừa đi nghe điện thoại có năm phút, quay lại thì Lâm Nguyên đã biến mất.

Hắn kiểm tra camera  thấy cậu một mình bước ra khỏi cửa bệnh viện vẻ mặt vẫn có chút lo lắng.

Điện thoại thì  không bắt máy,  tin nhắn cũng không trả lời, căn bản tìm không thấy người.

Viêm Đình cảm thấy tật xấu của đứa nhỏ này là không chào hỏi ai liền chạy loạn .

Vốn dĩ là hắn sẽ tức giận nhưng người mà hắn phái tìm đi gửi đến tin Lâm Nguyên không có trở về phòng thuê tức giận trong lòng Viêm Đình nháy mắt liền tan biến, ngược lại hắn càng lo lắng trong lòng hơn không biết đứa nhỏ đã đi đâu.

Giữa trưa bầu trời đột nhiên bị mây đen bao phủ, gió lớn vô cùng dữ dội.

Thời tiết bên ngoài vô cùng nguy hiểm đứa nhỏ lại chạy loạn , điện thoại thì không nghe khiến cho Viêm Đình vô cùng lo lắng.

Lâm Nguyên quả thật không có về nhà mà cậu đi đến một phòng khám nhỏ tìm kiếm được trên mạng.

Phòng khám nằm ở nơi ngõ nhỏ hẻo lánh ngày thường cả ngày chỉ có một hai người bệnh đôi lúc cũng không có người bệnh nào nghe nói tính bảo mật rất cao.

Những tòa nhà xung quanh thấp thoáng, những chiếc xe ba bánh thi thoảng qua lại và những bà cụ đứng bên đường trò chuyện mang đầy không khí nhàn nhã của thành phố.

Lâm Nguyên đi ngang qua một thùng rác lấy trong túi ra một que thử thai hiện hai vạch rồi ném vào trước khi rẽ vào con hẻm gần đó.

Cậu bước vào phòng khám  thấy một y tá đang ngủ trên bàn.

Còn chưa kịp bước tới hỏi thì cô y tá đã chỉ tay vào trong không thèm nhìn lên rồi nói : \”Bác sĩ ở bên trong, trực tiếp đi vào.\”

Các bước đơn giản như vậy thậm chí không yêu cầu đăng ký.

Lâm Nguyên thắc mắc liệu phòng khám này có phải hoạt động mà không có giấy phép hay không , liệu bác sĩ có đủ trình độ hành nghề y hay không.

Cậu vén rèm lên bước vào cửa.

Vị bác sĩ đang ngồi sau chiếc bàn cũ kỹ sơn màu, sống mũi đeo kính đọc sách tóc bạc phơ khi nhìn lên ông ta có vài nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt.

\”Ngồi đi.\”

Lâm Nguyên ngồi xuống chiếc ghế cũ, hai đầu gối sát vào nhau lưng duỗi thẳng, bộ dáng cứng ngắc lộ rõ vẻ căng thẳng.

\”Anh bạn trẻ, không thoải mái chỗ nào?\” Bác sĩ già ấn kính đọc sách lên sống mũi nhìn cậu.

\”Tôi…… Tôi……\” Lâm Nguyên nói lắp, ngón tay xoắn vào nhau, môi trắng bệch.

Cậu thực sự không thể nói ra cũng không thể chấp nhận rằng một điều kỳ diệu như vậy lại thực sự xuất hiện trên người mình.

Bạn có dám tin rằng một người đàn ông có thể mang thai?

\”Anh bạn trẻ, đừng căng thẳng. Tôi đã sống đến từng tuổi này rồi làm nghề y đã được ba mươi bốn mươi năm rồi, tôi đã từng gặp qua rất nhiều bệnh nan y.\” Lão bác sĩ từ ái mà khai đạo nói, \”Có cái gì không thoải mái đều có thể nói cho tôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.