Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều [Xuyên Sách] – 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Mang Thai, Tôi Được Người Giàu Có Và Quyền Lực Cưng Chiều [Xuyên Sách] - 10

BETA : niccce

Lâm Nguyên ôm di động chơi game cứ cách vài phút liền ngẩng đầu nhìn Viêm Đình một cái, như là sợ cánh tay cột thạch cao của hắn lộn xộn.

Viêm Đình hưởng thụ ánh nhìn chăm chú của cậu nhóc, nhưng cũng cẩn thận không để lộ suy nghĩ của mình.

Nhưng hiện tại đã năm phút trôi qua, Lâm Nguyên vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình di động, cũng không thèm nhấc mi.

Viêm Đình chau mày, kêu: \”Tiểu Nguyên.\”

\”Hả?\” Lâm Nguyên ngẩng đầu, sự hung dữ trong mắt vẫn chưa thu lại. Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Viêm Đình, cậu chớp chớp mắt để che giấu sự cáu kỉnh của mình.

\”Em đang xem cái gì?\” Viêm Đình hỏi.

Lâm Nguyên đem màn hình di động đã chuyển trở lại giao diện trò chơi, đưa cho người bên cạnh nhìn \”Đang chơi game.\”

Có điều gì đó đang giấu hắn.

Trước mặt Viêm Đình, Lâm Nguyên vẫn quá ngây thơ không thể che giấu điều gì.

Viêm Đình suy nghĩ một lát nhưng không hỏi \”Em tiếp tục chơi đi.\”

\”Được.\” Lâm Nguyên hoàn toàn không ý thức được mình đã bị lộ tẩy, cúi đầu chơi game, thấy Viêm Đình không chú ý chính mình, mới mở ra hộp thư tiếp tục nghiên cứu ảnh chụp.

Dựa vào khung cảnh trong bức ảnh thì nó được chụp tại khu nghỉ dưỡng. Hơn nữa, xét theo góc độ thì hẳn là ở tầng hai căn đối diện.

Khi đó rèm trong phòng còn chưa đóng hẳn còn khe hở nên có người lợi dụng đó chụp được.

Lâm Nguyên suy nghĩ một chút, chỉ có một ít người có thù hận với cậu.

Viêm Lang, Lâm Kỳ còn có Từ Đàm An.

Không phải là Viêm Lang.

Như vậy, cũng chỉ còn lại Lâm Kỳ cùng Từ Đàm An.

Lâm Nguyên không chắc là ai trong hai.

Vì để không bị Viêm Đình phát hiện, Lâm Nguyên cũng không nghiên cứu bao lâu, liền đóng hộp thư tiếp tục chơi game.

Cho dù đó là ai, cậu chỉ cần chờ xem.

Bữa trưa là một bữa ăn dành cho bệnh nhân được giao từ khách sạn, nguyên liệu nấu ăn đắt tiền nhưng hương vị thật sự chẳng ra gì, thậm chí gia vị cũng không có.

Lâm Nguyên vô cùng ghét bỏ.

Sau đó, cậu cưỡng ép Viêm Đình ăn hết toàn bộ, chính mình lại ăn một lát liền nói ăn no.

Nắng chiều thật ấm áp và dịu nhẹ khiến người ta mơ mơ màng màng buồn ngủ.

Nhưng Viêm Đình lại đang dựa vào đầu giường nghiên cứu báo cáo tài chính của công ty, một chút cũng không hề có cảm giác buồn ngủ.

Lâm Nguyên ngồi ở bên cạnh gục đầu xuống, nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu, bực bội mà nhăn mày \”Chú không ngủ trưa sao?\”

\”Còn chưa buồn ngủ.\” Viêm Đình lật từng trang văn kiện trên tay, tiếng giấy sột soạt.

Chú không buồn ngủ, nhưng tôi đói!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.