Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn – Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn - Chương 52

Chương 52

Ngày hôm sau, thành phố C, cô nhi viện Thần Hoa.

Chu Vanh nhìn tấm biển hiệu mới tinh, tấm biển cũ kỹ đã được thay đổi hoàn toàn.

Có phải viện trưởng Ngụy đã xin được tài trợ không?

Chu Vanh và Cố Trình Dục bước vào cổng, cảnh tượng bên trong càng khiến anh kinh ngạc.

Các thiết bị vui chơi giải trí đầy đủ, ghế ngồi và toàn bộ môi trường bên trong tòa nhà đều trở nên xa lạ đối với Chu Vanh, người đã sống ở đây gần mười năm. Bốn tháng trước nơi này không phải như thế này, thoáng chốc, anh có cảm giác như mình đã đi nhầm chỗ.

Viện trưởng Ngụy vừa lúc đi ra đón họ.

Bà tươi cười nói: \”Tiểu Vanh và Trình Dục đến à, bà xuống hơi muộn một chút.\”

Chu Vanh chú ý đến cách xưng hô của viện trưởng Ngụy.

Trình Dục?

Từ bao giờ mà thân thiết như vậy?

Sự nghi ngờ của Chu Vanh bị hành động của viện trưởng Ngụy che lấp, bà nắm lấy tay anh, ánh mắt dịu dàng: \”Con à, lâu lắm không gặp con.\”

Chu Vanh gật đầu, cùng viện trưởng Ngụy lên lầu, đến văn phòng của bà, Cố Trình Dục đi bên cạnh anh.

Họ đến văn phòng.

Viện trưởng Ngụy là người từng trải, nói chuyện với Chu Vanh rất nhiều chủ đề, Cố Trình Dục thỉnh thoảng cũng chen vào vài câu.

Đột nhiên Chu Vanh khẽ nhíu mày, bé con trong bụng đạp anh hai cái, anh điều chỉnh tư thế ngồi, che giấu động tác của cơ thể.

Cố Trình Dục nhận thấy động tác của Chu Vanh, toàn bộ sự chú ý đều bị thu hút, ánh mắt lộ vẻ quan tâm, không đáp lại câu hỏi của viện trưởng Ngụy.

Không gian im lặng trong giây lát.

Đến khi Chu Vanh phản ứng, cả hai người đều đang nhìn anh, anh có chút xấu hổ nói: \”Con thấy viện trưởng nói rất có lý.\”

Anh vừa nói xong lại càng hối hận, câu nói chẳng đầu chẳng cuối khiến anh có chút bối rối.

Nhưng viện trưởng Ngụy mỉm cười, nói ra một câu khiến mắt Chu Vanh mở to.

\”Người trẻ tuổi yêu đương đều như vậy, ngọt ngào hạnh phúc thật tốt, không cần phải ngại ngùng trước mặt bà.\”

Chu Vanh: Cái gì?

Anh hình như không hiểu lời bà nói, trong câu nói của viện trưởng Ngụy, anh lặp đi lặp lại việc tách câu ra rồi ghép lại, dường như cuối cùng đều chỉ một ý.

\”Sao… sao bà biết?\”

Chu Vanh và Cố Trình Dục nhìn nhau, trong mắt đối phương cũng đầy vẻ nghi hoặc.

\”Ôi, lần trước hai con cùng nhau đến đây, bà đã nhìn ra rồi, lúc đó chắc vẫn chưa xác nhận quan hệ đúng không? Lần này đến có phải là muốn cho bà xem đối tượng mà Tiểu Vanh nhà ta tìm được là người thế nào không? Trình Dục đứa bé này rất tốt, lần đó nó đến đây, còn đặc biệt hỏi bà về chuyện hồi nhỏ của con…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.