Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn – Chương 50 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn - Chương 50

Chương 50

Ngủ mơ màng, hình như có người đang xoa đầu anh, thử nhiệt độ cơ thể anh. Chu Vanh biết người đó là Cố Trình Dục, không ngăn cản động tác của hắn, yên tâm để Cố Trình Dục làm bất cứ điều gì.

Chu Vanh lần nữa tỉnh giấc, toàn thân… không tính là thoải mái lắm, cảm giác còn sót lại trên cơ thể nhắc nhở anh chuyện tối qua, nhưng đã dễ chịu hơn nhiều so với lần tỉnh dậy trước đó, ngay cả những khó chịu khó nói thành lời cũng dịu đi không ít.

Chu Vanh vùi đầu vào trong chăn, tự nhủ đừng nghĩ đến chuyện tối qua. Nằm im một lúc như xác chết, anh cảm thấy kỳ lạ, sao không có chút tiếng động nào vậy?

Trong phòng hoàn toàn tĩnh lặng, rèm cửa đóng kín, vắng vẻ và yên ắng, cả không gian chỉ có tiếng hít thở của riêng anh. Cảm giác này, đã lâu anh không trải nghiệm, giống như trở về những năm tháng anh sống một mình.

Anh ngồi dậy xuống giường, không còn cảm giác đau đớn như lần đầu, điều này vẫn khiến anh hài lòng. Cố Trình Dục không lừa anh, ít nhất… anh cảm thấy rất sướng. Nhưng Cố Trình Dục phải kiềm chế nhiều, sợ làm anh đau, sợ bụng anh khó chịu.

Anh mở cửa phòng ngủ, Coconut và Thứ Năm thấy anh ra liền chạy tới quấn quanh chân anh. Thứ Tư ngoan ngoãn ngồi trên sofa, cả không gian chỉ thiếu Cố Trình Dục.

Chu Vanh đẩy cửa phòng vệ sinh, không thấy Cố Trình Dục ở đó, nhưng anh nhìn thấy cổ mình trong gương, và cả làn da lộ ra không được che chắn… Cố Trình Dục sợ làm anh bị thương nên chỗ đó không hung hăng, nhưng miệng thì không hề nương tay, gặm cắn khắp người anh không còn chỗ nào lành lặn. Anh bước về phía thư phòng, tay định đẩy cửa chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng bên trong.

Cửa nhà này không cách âm, anh mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, giữa những câu qua lại có giọng của Cố Trình Dục và một giọng nữ rất quen thuộc với anh, là mẹ của Cố Trình Dục, dì Tống.

Giọng Tống Minh Khê mang theo chút oán trách: \”Khi nào con mới đưa Chu Vanh về nhà hả? Chẳng phải con đã công khai trên vòng bạn bè rồi sao?!\”

Cố Trình Dục im lặng không nói.

Sự im lặng của hắn khiến Tống Minh Khê có chút tức giận, giọng điệu vô thức cao hơn. Tính cách của bà và Cố Trình Dục dường như khá giống nhau, luôn vội vàng trong một số thời điểm: \”Tại sao chứ? Lúc đầu con nói con và Chu Vanh chưa ở bên nhau, trốn tránh không về nhà mẹ còn hiểu được, vậy tại sao công khai rồi vẫn như vậy? Con nghĩ mẹ không thích Chu Vanh sao? Sao có thể chứ? Mẹ vừa gặp đã rất thích thằng bé rồi. Nếu không phải e ngại hai đứa còn cần thời gian vun đắp tình cảm, mẹ không tiện can thiệp…\”

Mặc kệ Tống Minh Khê nói thế nào, Cố Trình Dục vẫn không đồng ý. Hơn nữa, Cố Trình Dục nói năng úp mở, lý do thì đầy đủ nhưng không chịu được sự xem xét kỹ lưỡng. Tống Minh Khê cũng không còn cách nào khác, dù sao bà cũng không thể thật sự chạy đến bắt cóc Chu Vanh đi.

Sau đó, cả căn phòng hoàn toàn im lặng. Coconut và Thứ Năm ngồi xổm trên sàn, hai chú chó đồng loạt ngước nhìn anh, mắt chớp chớp long lanh. Hai nhóc con này dạo này béo lên không ít, con nào con nấy tròn xoe như quả bóng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.