Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn – Chương 49 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn - Chương 49

Chương 49

Chu Vanh khẽ mở mắt, mất một lúc mới hoàn hồn, anh xoay người, chiếc chăn trên người trượt xuống, lộ ra bụng nhô cao. Người nằm bên cạnh anh đã không còn, ánh sáng trong phòng yếu ớt, không một tiếng động. Chu Vanh ngồi dậy, vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ.

Anh lập tức sững người.

Trời ơi, mấy giờ rồi?

Bên ngoài tối mờ, Chu Vanh phản xạ có điều kiện nhảy xuống giường, vội vàng mặc quần áo chạy ra ngoài. Anh vừa mở cửa, tiếng nói chuyện của thư ký Cao và Cố Trình Dục bên ngoài lập tức im bặt, cả hai người đều ngạc nhiên nhìn anh, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Chu Vanh xấu hổ đứng im tại chỗ, sau đó mặt không đổi sắc, quay trở lại theo đường cũ, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, anh bực bội nhắm mắt, nhớ đến hành động vừa nãy của mình.

Thật là thiếu bình tĩnh.

Sao lại quên mất đây là đâu chứ.

Không lâu sau, cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, Chu Vanh khó chịu trừng mắt nhìn người vừa bước vào.

Anh hằn học nói: \”Sắp tan làm rồi, sao anh không gọi em dậy?\”

Trên mặt Chu Vanh vẫn còn hằn vết nhăn do bị gối ép, vẻ mặt đầy u oán, như thể đang tố cáo hắn đã làm điều gì đó không thể tha thứ. Trong mắt Cố Trình Dục, Chu Vanh lúc này đáng yêu đến lạ.

Hắn dịu giọng: \”Anh thấy em mệt quá, ngủ say như vậy, không nỡ gọi em.\”

Chu Vanh cố cãi: \”Vậy cũng không được, ngày đầu tiên đi làm đã vô duyên vô cớ trốn việc, em còn nhiều việc chưa làm xong, không theo kịp tiến độ, còn phải làm phiền người khác giúp đỡ.\”

\”Được được được, lần sau nhất định sẽ không như vậy nữa.\”

Chu Vanh nghiến răng, sẽ không có lần sau, cái phòng nghỉ này, anh sẽ không bao giờ đặt chân vào nữa.

Cố Trình Dục tiến sát lại đòi hôn, đuổi theo đôi môi của Chu Vanh, nhưng ngay khi sắp chạm vào, anh đã né tránh. Cố Trình Dục bất mãn: \”Chỉ một chút thôi mà.\”

Chu Vanh không chút lưu tình đẩy hắn ra, không do dự cũng không mềm lòng, lạnh lùng từ chối: \”Anh tránh xa em ra, em đang giận đó.\”

\”Sao lại thế, hôm qua còn cho hôn mà.\”

\”Hôm nay em đã không còn là em của ngày hôm qua nữa rồi.\”

\”…\”

Cuối cùng Cố Trình Dục giở trò lưu manh, rốt cuộc cũng làm bá chủ trên lãnh địa của mình, nhất quyết phải chiếm được chút lợi lộc, hài lòng nhận được một nụ hôn mới chịu thả Chu Vanh đi.

Chu Vanh đẩy cửa bước ra, bên ngoài, gần phòng làm việc của chủ tịch nhất chính là văn phòng thư ký. Văn phòng thư ký là khu vực nửa mở, muốn đến phòng chủ tịch nhất định phải đi qua nơi này. Chu Vanh đã chuẩn bị tinh thần đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nhưng vừa bước ra ngoài, cả tầng lầu vắng lặng, chỉ có thư ký Cao đứng đó mỉm cười với anh, Chu Vanh đáp lại bằng một nụ cười tương tự.

Cả tầng lầu im phăng phắc, không một bóng người.

Thư ký Cao giải thích với Chu Vanh đang ngơ ngác: \”Họ đều đi họp rồi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.