Chương 34
Sau khi Chu Vanh ra khỏi nhà, anh lái xe đến quán cà phê đã hẹn.
Đợi khoảng mười mấy phút, một người phụ nữ đẩy cửa quán cà phê bước vào, tiếng chuông gió treo ở cửa vang lên \”leng keng\” thánh thót. Người phụ nữ đứng ở cửa nhìn quanh tìm kiếm, ánh mắt chạm nhau với Chu Vanh, cô bước về phía anh, ngồi xuống đối diện.
Cô trông có vẻ rụt rè, hai tay đặt trên bàn, các ngón tay đan vào nhau.
Ánh mắt cô từ từ ngước lên, khẽ nói: \”Chào em, chị tên là Hứa Tiểu Hà.\”
Khóe miệng Chu Vanh cong lên, nở một nụ cười: \”Chào chị, em là Chu Vanh.\”
\”Chị biết.\” Hứa Tiểu Hà nhỏ giọng đáp.
Chu Vanh gật đầu: \”chị tìm em có chuyện gì sao?\” anh hỏi.
Gương mặt Hứa Tiểu Hà lập tức ửng đỏ, cô cúi đầu xuống, hai tay siết chặt, hồi lâu không nói gì.
Chu Vanh không làm phiền cô.
Hứa Tiểu Hà từ từ ngẩng đầu lên, ngập ngừng nói: \”Chị… Chị cũng là người bị bắt cóc. Chị đã theo dõi những vụ án này, băng nhóm này. Chị đã thấy em trên một tờ báo cách đây nhiều năm, em rất dũng cảm, chị rất ngưỡng mộ em.\”
…
Chu Vanh bước ra khỏi quán cà phê, trên tay anh có thêm một túi bánh quy do Hứa Tiểu Hà tự làm.
Hứa Tiểu Hà là một cô gái rụt rè, e thẹn, nói được vài câu là vành tai đã ửng hồng, nhưng khi kể về trải nghiệm của mình, ánh mắt cô lạnh lùng đến cực điểm, toàn thân run rẩy đầy hận ý. Cha cô đã tìm kiếm cô suốt hai mươi năm, mẹ cô sau khi cô mất tích, mang theo sự tự trách và day dứt, chẳng bao lâu cũng qua đời. Cha cô tóc đã bạc trắng, nhiều năm không từ bỏ việc tìm kiếm cô, cuối cùng cũng gặp được Hứa Tiểu Hà lần cuối, không lâu sau cũng ra đi, lúc đi đã trút bỏ được gánh nặng.
Nhưng đối với Hứa Tiểu Hà, đó là một cú sốc lớn, niềm tin cô bấy lâu nay đã sụp đổ vào khoảnh khắc vừa gặp lại người thân thì họ lại qua đời. Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng, người sống mãi mãi không thể nguôi ngoai, nỗi nhớ người thân và sự bất lực trước cái chết sẽ dần dần ăn mòn tâm hồn cô.
Chu Vanh đi dọc theo vỉa hè, tuyết rơi đêm qua đã bị quét dọn sang một bên đường, không khí lạnh lẽo hòa lẫn với ánh nắng mùa đông u ám, bao trùm lên toàn bộ thành phố A một vẻ ảm đạm.
Tập đoàn Hằng Thịnh, văn phòng chủ tịch.
Trước bàn làm việc, Cố Trình Dục xoay chiếc bút máy, một tiếng \”cạch\” vang lên, hắn đặt mạnh chiếc bút xuống bàn.
\”Hửm?\” Mẹ Cố buông đôi chân đang gác lên, ngẩng đầu từ trang tạp chí lên nhìn Cố Trình Dục: \”Có chuyện gì sao?\”
Cố Trình Dục nghĩ: \”Đáng lẽ con phải hỏi mẹ mới đúng.\”
Mẹ Cố đã đến đây được một lúc, vẫn ngồi trên chiếc sofa da trong văn phòng, cũng không nói rõ ý định, Cố Trình Dục họp xong ba cuộc trở về, mẹ hắn vẫn bất động, thậm chí còn không liếc mắt nhìn hắn.
\”Mẹ, mẹ có chuyện gì sao?\”
\”Không có gì, mẹ chỉ đến thăm con thôi.\” Mẹ Cố lật một trang tạp chí.