Chương 31:
Cố Trình Dục cử động cổ, yết hầu khẽ nhúc nhích.
\”Thật sự có thể sao?\”
Chu Vanh khẽ tặc lưỡi, tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
\”Lề mề.\”
Rồi đặt tay Cố Trình Dục lên bụng dưới của mình.
Cố Trình Dục bất ngờ chạm vào làn da mềm mại.
Chu Vanh cụp mắt xuống, nhìn Cố Trình Dục: \”Em nghĩ ra tên ở nhà, gọi nó là Ninh Ninh thì sao?\”
Cố Trình Dục rụt tay về, kéo vạt áo ngủ của Chu Vanh xuống che bụng, cười lộ cả hàm răng.
\”Ninh Ninh thật hay, con gái anh có tên rồi, gọi là Ninh Ninh.\”
\”Chu Vanh, anh hạnh phúc quá.\” Cố Trình Dục ngồi xổm bên cạnh Chu Vanh, mắt sáng long lanh, vẻ dịu dàng trong đáy mắt như một vòng xoáy muốn hút Chu Vanh vào.
Chỉ vậy thôi mà đã hạnh phúc sao?
Chu Vanh khó hiểu.
\”Chỉ vì đặt cho nó một cái tên gọi thân mật mà anh đã hạnh phúc rồi sao?\”
Cố Trình Dục gật đầu.
Có lẽ do hoàn cảnh gia đình từ nhỏ, Chu Vanh chưa từng cảm nhận được thế nào là hạnh phúc, trong gia đình đó, vĩnh viễn chỉ có ánh mắt lạnh lùng và sự thờ ơ, thậm chí là trách mắng, có lẽ từ khi vào cô nhi viện, viện trưởng Ngụy, các thầy cô và bạn bè trong ấy, ngày đêm ở bên nhau, anh mới cảm nhận được sự ấm áp.
Lúc đó anh vẫn còn là một đứa trẻ, khát khao nhất ánh mắt quan tâm và yêu thương, nhưng chưa bao giờ có được, sau này liền chẳng còn để ý đến điều gì nữa, sống sót mới là quan trọng nhất.
Cố Trình Dục đắp chăn cho Chu Vanh.
\”Ngủ đi, anh đi đặt thêm một phòng nữa.\”
Chu Vanh kinh ngạc, hôm nay Cố Trình Dục bị làm sao vậy?
\”Cố Trình Dục, anh từ khi nào mà thay đổi tính nết vậy?\”
Theo tính cách trước đây của Cố Trình Dục, hắn sẽ giả vờ ngây ngô, bám riết không tha, giả đáng thương cũng phải ngủ cùng anh, huống chi vừa nãy còn xông vào bằng được, ngăn cũng không nổi.
Cố Trình Dục nhướng mày cười xấu xa, cả người áp sát tới, ngón tay vuốt ve lông mày và mắt Chu Vanh: \”Hôm nay em đối với anh tốt quá, anh sợ mình không kiềm chế được, ăn em mất.\”
Chu Vanh nắm chặt cổ áo Cố Trình Dục, kéo sát lại gần, nửa thân trên dùng lực, môi khẽ chạm vào môi Cố Trình Dục, sau đó nhìn hắn với vẻ mặt đầy trêu chọc.
Còn giả vờ nữa sao?
Đuôi sói của anh lộ ra hết rồi kìa.
Chu Vanh cảm thấy Cố Trình Dục ngày càng thú vị.
Cố Trình Dục tỏa ra hơi thở nguy hiểm, mắt né tránh: \”Ngủ đi, ngày mai anh lại đến.\”
Chu Vanh ngạc nhiên.
Vùi đầu vào chăn.
Chán thật.
Cố Trình Dục nhẹ nhàng đứng dậy, rời khỏi phòng, quay đầu nhìn Chu Vanh đang vùi mình kín mít trong chăn, bốn chữ \”vô cùng mãn nguyện\” đủ để hình dung.