Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn – Chương 25 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sau Khi Mang Thai, Luật Sư Chu Bị Đại Lão Công Lược – Lưu Niên Mạn Mạn - Chương 25

Chương 25

Chu Vanh sấy khô tóc, mái tóc dày và bồng bềnh rủ xuống trán, anh mặc đồ ngủ, tay nâng cốc sữa, nhấp từng ngụm nhỏ, đi ra phòng khách ngồi xuống ghế sofa.

Coconut nằm ngủ trên ổ của nó, Thứ Năm rúc vào lòng Thứ Tư.

Cố Trình Dục vẫn còn trong thư phòng, ánh đèn mờ ảo trong phòng khách, ánh sáng yếu ớt từ khe cửa thư phòng tràn ra, trong phòng khách chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của mấy chú chó con.

Trong bình hoa cạnh tivi cắm một bó liễu tuyết, liễu tuyết là do Cố Trình Dục mang đến, hắn nói nhà anh thiếu sức sống, khi mang đến liễu tuyết vẫn còn là cành khô, mấy ngày sau những bông hoa nhỏ lấm tấm trên cành lặng lẽ nở rộ.

Giường xếp của Cố Trình Dục đã được trải sẵn ở một bên, chiếc giường đơn sơ sài, nhìn cứng đơ.

Chu Vanh đột nhiên có một loại thôi thúc, anh từ từ tiến lại gần, ngồi xuống một bên, rồi nằm xuống theo.

Không có nệm lót bên dưới, xương bả vai sau lưng cộm khó chịu.

Cố Trình Dục cao lớn chân dài, bước nhanh tới, bóng người áp sát, bao phủ Chu Vanh rồi ngồi xổm xuống.

Chu Vanh nghiêng mặt, nhìn thẳng vào mắt Cố Trình Dục, \”Khó chịu.\”

\”Khó chịu mà còn nằm lên ván giường của tôi?\” Ngồi xổm ở phía đối diện ván giường, nhìn thẳng vào mắt Chu Vanh.

\”Anh cảm thấy thoải mái à?\” Chu Vanh hỏi.

Cố Trình Dục lắc đầu: \”Thoải mái hay không không quan trọng.\” Hắn tiến sát gần Chu Vanh, hơi thở quấn quýt, \”Em thương tôi thì tối nay cho tôi lên giường đi, được không?\”

Chu Vanh đẩy mặt Cố Trình Dục ra, vô tình nói: \”Không đời nào.\”

Chu Vanh đi vào bếp rót nước uống.

Trong phòng ngủ truyền đến tiếng va chạm kẽo kẹt.

Chu Vanh đi ra xem, Cố Trình Dục đang đi ra đi vào giữa phòng ngủ và phòng khách, Coconut bị đánh thức, đi theo Cố Trình Dục hết lần này đến lần khác.

Cố Trình Dục đang chuyển giường của hắn.

\”Anh làm gì đấy?\”

Chu Vanh nhanh chóng bước hai bước chặn Cố Trình Dục đang định vào phòng ngủ, bị chặn lại, Cố Trình Dục dựa người vào khung cửa, bộ dạng lưu manh, \”Trải giường chứ sao.\”

\”Anh chuyển giường vào phòng ngủ của tôi làm gì?\”

Cố Trình Dục: \”Tôi không được lên giường em, thì tôi lên giường của tôi chứ sao?\”

Cố Trình Dục nhẹ nhàng đẩy Chu Vanh ra khỏi cửa, \”Ngoan, ra kia chơi với Coconut đi, ở đây không cần em giúp.\”

Chu Vanh: \”Không được, Cố Trình Dục, anh chuyển hết đi cho tôi.\”

Cố Trình Dục: \”Tôi chuyển vào rồi, cũng sắp xong, em đừng vội.\” Miệng thì nói vậy, nhưng tay hắn làm rất nhanh, động tác nhanh nhẹn và gọn gàng ghép giường của mình với giường của Chu Vanh, dùng chăn kê cao giường của mình, như vậy giường xếp sẽ cao lên, mở rộng chiếc giường lớn của Chu Vanh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.