Trên thực tế Nguyễn Đường là người có lá gan khá lớn, giống như đêm tân hôn ngày hôm nay, gả cho một kẻ biến thái, khủng bộ như vậy, đi tới dinh thự kỳ quái này nếu là Omega bình thường khác sợ là có tỏ ra bình tĩnh như nào thì khi đi ngủ cũng phải nằm co quắp, trằn trọc, bất an. Nhưng Nguyễn Đường lại rất bình tĩnh từ trong ra ngoài.
Cậu dọn dẹp đơn giản căn phòng và giường một chút, sau đó đi tắm và nằm lên giường ngủ. Có lẽ vì quá mệt mà cậu ngủ rất nhanh, ngủ một giấc thoải mái, ngủ rất ngon.
Trong khoảnh khắc này cậu cảm thấy đêm tân hồn này cũng không quá tệ, cậu rất hài lòng về ngày hôm nay.
Nhưng Nguyễn Đường không biết ngay sau khi cậu ngủ thì cánh cửa phòng lại mở ra. Người chồng mới cưới của cậu chậm rì rì đẩy xe lăn đến bên giường, trong bóng tối, hắn bình tĩnh nhìn Nguyễn Đường đang ngủ say một lúc lâu, hai mày nhẹ nhàng nhíu lại.
Có lẽ hắn không ngờ rằng cậu có thể yên ổn ngủ một giấc như vậy. Alston cho rằng Nguyễn Đường có lá gan lớn đến đâu cũng là do cậu ngụy trang ở ngoài mặt vậy thôi, nhất định sẽ có thời điểm cậu lộ ra bộ mặt sợ hãi. Thế mà theo dõi cậu một lúc mới thấy cậu ấy ngủ thật ngon, có vẻ đang có giấc mơ đẹp.
Chuyện này khiến người gặp người sợ – công tước Alston khó có thể chấp nhận nổi. Vì thế hắn trằn trọc cả đêm không ngủ được đành lựa chọn vào phòng của người bạn đời này.
Nguyễn Đường có vẻ ngoài hoàn mỹ không tì vết, làm hắn vừa nhìn đã thấy kinh diễm, cũng làm hắn có ham muốn lột da của cậu xuống mà cất trữ cùng với mùi hương tin tức tố đặc biệt đó.
Alston vừa thấy cậu đã cảm thấy rất đặc biệt, lạ lùng đến mức hắn muốn giấu đi.
Trong bóng tối, nhìn khuôn mặt tinh tế, đoan trang của Nguyễn Đường, cái cổ mỹ lệ cũng theo hô hấp của cậu mà phập phồng lên xuống, Alston hơi hơi nhíu mày, tay không nhịn được mà bao trùm xuống cái cổ mảnh khảnh của Nguyễn Đường.
Xúc cảm của da thịt ấm áp, mềm mại, ẩn chứa sinh mệnh trong đó, bất kể có là người máy hay động vật cũng không thể thay thế được cảm giác này.
Omega…sinh vật yếu đuối, mảnh khảnh như vậy.
Alston biết chỉ cần mình sử dụng sức ở tay mạnh một chút Nguyễn Đường sẽ chết. Như vậy là hắn có thể da và chiếm giữ tuyến thể của cậu làm của riêng rồi. Chỉ cần hắn muốn, Omega này có thể chết bất cứ lúc nào.
Mà Nguyễn Đường hoàn toàn không hay biết chuyện gì, vẫn như cũ, ngủ ngon lành, không hề biết cổ của cậu đang gặp nguy hiểm dưới tay của Alston.
Cảm nhận được mình vừa chạm phải mạch đập của cậu, nhìn khuôn mặt tinh tế này, bỗng nhiên Alston không còn chút hứng thú nữa, thu tay lại.
Vẫn là thôi đi, cũng chưa nghĩ ra cách nào hay mới có thể lột da cậu xuống an toàn, hoàn chỉnh giống như trên người cậu, cắt bỏ tuyến thể xuống nhỡ mùi hương biến chất… Hắn có lẽ chưa nên hành động vội. Rốt cuộc khó lắm mới gặp được cực phẩm như vậy.
Trước mắt hắn chưa có nghiên cứu ra phương pháp hữu dụng, vẫn là cứ để ở trên người cậu đi. Dù sao Omega này cũng đã nói rồi, cả người cậu đều thuộc về hắn không phải sao?