Thanh niên không nghĩ tới Nguyễn Đường sẽ hỏi như vậy, nghĩ một lát rồi mới lắc đầu, Như trả lời Nguyễn Đường rằng không phải từ khi sinh ra đã bị như vậy.
\” Mặt của anh… không lẽ là công tước…?\” Nguyễn Đường nhìn vết thương trên mặt của anh, vết thương này nhìn tổng thể thì trông rất mới, cậu như nhớ ra cái gì đó, không kìm lòng được mà lỡ miệng hỏi như vậy, nhưng cũng nhận ra mà dừng lại kịp thời.
Ở Đế Quốc này có ai mà không biết đến danh tiếng của công tước biến thái này chứ, Nguyễn Đường đã nghe qua rất những lời đồn khủng bố về vị này.
Trong lời đồn đó, họ đều nói rằng, sau khi hắn bị hủy dung và tàn tật, tính tình liền quay ngoắt 180 độ, trở nên thô bạo, quái đản, bởi vì bản thân không còn lạnh lặn nên không muốn kiếm người hầu bình thường.
Cho nền trừ lão quản gia là người của Hoàng Hậu phái đến thì toàn bộ người ở bên cạnh hắn và ở dinh thự này không có lấy một người nào lành lặn, bình thường cả. Chỉ có khi nhìn thấy ai cũng giống hắn thì vị này mới thấy vừa ý.
Ngay cả người máy cũng không đủ bộ phận, dinh thự này chỉ thuê những người khiếm khuyết, ngay cả người bình thường muốn làm việc ở đây cũng bị biến thành người khiếm khuyết. Còn nghe nói là do chính công tước động thủ….
Hủy dung cũng là một kiểu khiếm khuyết…
Nguyễn Đường thấy Seth giống như người mới tới đây, vết thương trên mặt trông cũng như rất mới, trong lòng không tránh khỏi có chút suy đoán.
Thanh niên không ngờ tới cậu sẽ hỏi như vậy, hơi rũ mắt, mới chậm rãi lắc đầu: \”…Không phải như vậy đâu phu nhân.\”
Nguyễn Đường nhìn bộ dạng khiếp sợ vụng về này, cũng biết anh tuy nói không phải nhưng chưa chắc đã là thật, có lẽ người này vẫn e ngại danh tiếng hung tàn của công tước.
Thấy anh không muốn nói, Nguyễn Đường cũng không hỏi lại nhiều, chỉ là khe khẽ thở dài: \” Tôi thấy vết thương trên mặt anh có vẻ không được tốt lắm, miệng vết thương hình như sưng mủ rồi, trông hơi khó nhìn, anh cứ để vậy mà làm việc nếu để quản gia thấy được có lẽ sẽ bị mắng.\”
\” Trong hành lý của tôi có hộp y tế, bên trong có thuốc phù hợp, anh giúp tôi lấy lại đây đi, tôi sẽ xử lý qua vết thương này một chút.\” Cuộc sống cũng không dễ dàng gì, đặc biệt là trong xã hội đã phân hóa gen ABO này, chênh lệch giàu nghèo thật sự rất lớn.
Trong xã hội này, phần lớn tài nguyên phong phú đều nằm trong tay của giới quý tộc AO, còn những người bình thường phân hóa thành Beta thì đều kém một bậc, lại nghèo khó.
Dinh thự của công tước tuy rằng âm trầm, khủng bố, nhưng lại có đãi ngộ rất tốt. Vì cơm áo gạo tiền mà biến mình từ một người bình thường thành người tàn tật để có cơ hội làm việc ở đây, đối với những người Alpha và Omega là chuyện không tưởng.
Nhưng Nguyễn Đường biết, đối với tầng lớp Beta thì đây được coi là chuyện hết sức bình thường. Có rất nhiều người ngoài kia cơm cũng không đủ no, vì miếng cơm manh áo mà không từ chối bất kì điều kiện nào, dùng thứ này để đổi lấy vật khác, chuyện này cũng bình thường mà thôi.