Chương 43: Sẽ mua hoa cho em cả đời
Mười giờ tối, Hứa Tri Mộ lấy chìa khóa mở cửa phòng ký túc xá.
Cậu vừa bước vào, giọng nói của Vu Mạc đột nhiên vang lên: \”Hứa Tri Mộ, cậu không phải nói ăn tối xong sẽ về sao?\” Cậu ta cầm điện thoại lên xem giờ, nheo mắt nói: \”Bây giờ đã mười giờ rưỡi rồi.\”
\”Thành thật khai báo, tối nay cậu đã đi đâu?\”
Bước chân Hứa Tri Mộ khựng lại, ho khan một tiếng nói: \”Tiếp tục đến thư viện đọc sách chứ sao.\”
Vu Mạc nghe vậy, đột nhiên đứng dậy tiến gần Hứa Tri Mộ, ngửi ngửi mùi trên người cậu, ngẩng đầu, thần sắc vi diệu nói: \”Nhưng trên người cậu có mùi không thuộc về cậu đấy, mau nói, có thật là đi học không?\”
Hứa Tri Mộ đẩy Vu Mạc ra, nghiêm túc nói: \”Nếu không thì tôi còn có thể làm gì?\”
Vu Mạc nheo mắt nhìn cậu mấy cái, đang định nói gì, lúc này, cửa ký túc xá đột nhiên bị người khác mở ra, thấy Trương Trường Phong mặt mày khó chịu bước vào, tâm tình trêu ghẹo Hứa Tri Mộ của Vu Mạc giảm mạnh, \”Mộ Mộ, cậu xem giúp tôi hai bài này với, tối nay nghĩ mãi không ra.\”
\”Ừ, được.\” Hứa Tri Mộ cởi áo khoác, treo lên tủ quần áo, nhưng lúc treo áo khoác, cậu nhớ đến câu nói của Vu Mạc, không nhịn được cúi đầu, dùng mũi ngửi ngửi áo khoác trên người.
Mùi không thuộc về cậu rất rõ ràng.
Rõ ràng lắm sao?
Giải thích hai bài toán mất mười mấy phút, Hứa Tri Mộ trở về bàn học của mình, liền nhìn thấy bó hoa hồng vẫn đang nở rộ kiều diễm, Hứa Tri Mộ vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa hồng.
Lúc này, giọng nói của bạn cùng phòng khác là Vương Thiêm vang lên, \”Hứa Tri Mộ, tôi hỏi cậu một chuyện được không?\”
Hứa Tri Mộ quay đầu lại, ra hiệu cho Vương Thiêm hỏi.
\”Cái đó…\” Vương Thiêm nhìn bó hoa hồng trên bàn Hứa Tri Mộ, rồi nhìn cậu, có chút khó xử và do dự hỏi: \”Cậu đang hẹn hò với Hạ Minh Chu sao?\”
Dừng một chút, Vương Thiêm gãi đầu nói: \”Là bạn của bạn gái tôi thích Hạ Minh Chu, bạn gái tôi bảo tôi hỏi cậu một chút.\”
Việc Hứa Tri Mộ và Hạ Minh Chu hẹn hò, trong ký túc xá chỉ có Vu Mạc biết, quan hệ của cậu và hai người còn lại trong phòng 316 không tốt lắm, nhưng Vương Thiêm cũng coi như là bạn cùng phòng có thể chung sống hòa bình, hơn nữa hẹn hò với Hạ Minh Chu, cũng không phải chuyện cần giấu giếm.
Hứa Tri Mộ ừ một tiếng.
Vương Thiêm có chút cứng ngắc đáp một tiếng \”ồ\”, phức tạp nhìn cậu một cái, xoay người đi về phía giường của mình.
Hứa Tri Mộ chuẩn bị thu hồi tầm mắt, đột nhiên, một giọng nói chói tai vang lên trong ký túc xá: \”Đồng tính luyến ái thật kinh tởm.\”
Hứa Tri Mộ chưa bao giờ muốn để ý đến Trương Trường Phong, chỉ cảm thấy cậu ta đang nói nhảm.
Trương Trường Phong thấy vậy, lạnh lùng hừ một tiếng nói: \”Xem ra có người đồng tính luyến ái cũng biết mình kinh tởm nhỉ, ngay cả nói cũng không dám nói.\”