Chương 42: Nếu em muốn luyện hôn môi, nên tìm anh
\”Hứa Tri Mộ, cậu cứ thế mà đồng ý hẹn hò với cậu ấy rồi hả?\” Tống Thanh Thanh gào lên đầy kích động qua điện thoại.
Hứa Tri Mộ không đứng ở ban công ký túc xá, mà là ở ban công hành lang cả tầng, cậu không thể kiểm soát được độ cong khóe môi đang không ngừng nhếch lên: \”Cậu ấy nói tôi tặng cậu ấy một người bạn trai.\”
\”Hứa Tri Mộ, cậu có biết rằng những thứ dễ dàng có được, đàn ông sẽ không trân trọng đâu.\” Tống Thanh Thanh tiếp tục gào thét.
Hứa Tri Mộ không nhịn được cười: \”Cậu ấy nói thích tôi.\”
\”tôi không phải bảo cậu cứ câu cậu ấy thêm mấy ngày sao?!\”
\”tôi cũng thích cậu ấy lắm.\”
\”Hứa Tri Mộ!\” Tống Thanh Thanh tức giận hét lớn, \”Cậu có chút tiền đồ nào không vậy hả?\”
\”À, tôi không có tiền đồ, nhưng tôi có bạn trai.\”
\”Tôi…\” Tống Thanh Thanh cuối cùng cũng không thể chịu nổi cái tên não tàn vì yêu này nữa, \”bộp\” một tiếng cúp máy.
Nhưng cuộc gọi vừa ngắt được hai giây, cuộc gọi thoại mới của Hứa Tri Mộ lại gọi đến, Tống Thanh Thanh không chút khách khí ngắt máy, giây tiếp theo Hứa Tri Mộ lại kiên trì gọi.
Tống Thanh Thanh nghiến răng, đành phải chấp nhận nghe máy.
Nhưng điện thoại vừa kết nối, cô phát hiện người gọi vẫn là Hứa Tri Mộ não tàn vì yêu, cô nghe thấy Hứa Tri Mộ hỏi: \”tôi vẫn chưa nói cho cậu biết món quà Valentine mà Hạ Minh Chu tặng tôi là cậu ấy bắt đầu làm từ khi nghỉ đông đúng không?\”
Tống Thanh Thanh: \”…\”
Thôi bỏ đi, hủy diệt đi.
**
Chín giờ rưỡi, Hạ Minh Chu đưa Hứa Tri Mộ đến dưới lầu ký túc xá của cậu, nhìn cậu lên lầu, rất lâu sau vẫn không nhúc nhích, hắn đứng dưới lầu ký túc xá nhìn chằm chằm lên tầng ba hơn nửa tiếng đồng hồ, mới xoay người trở về ký túc xá của mình.
Cửa ký túc xá vừa mở ra, Hạ Minh Chu còn chưa kịp bước chân vào, ba người trong ký túc xá vốn đang làm việc riêng đều dừng tay lại, Đỗ Tư Viễn thậm chí còn mặc kệ cả con boss đang đánh đến đoạn quan trọng, chạy thẳng đến trước mặt Hạ Minh Chu.
Hạ Minh Chu đóng cửa, ba người trong ký túc xá đã vây quanh hắn, người đầu tiên mở miệng truy hỏi là Từ Dương: \”Hạ cẩu, cậu theo đuổi Hứa Tri Mộ bao lâu rồi?\”
\”Từ khi tôi phát hiện tôi thích cậu ấy .\”
\”Vậy là khi nào?\” Trần Vũ hỏi.
\”Ngày 22 tháng 12 năm ngoái.\”
\”Giấu kỹ thật đấy.\” Đỗ Tư Viễn nói.
Đầu tháng hai Kinh Thị vẫn còn đang ấm, Hạ Minh Chu kéo khóa áo khoác lông vũ xuống, nói: \”Không định giấu.\”
Hắn cởi áo khoác, rất bình tĩnh, giống như đang kể một chuyện vô cùng tự nhiên vậy: \”Việc tôi thích Hứa Tri Mộ, không cần phải giấu bất cứ ai.\”