Chương 40
\”Không có tâm trạng không tốt.\” Hứa Tri Mộ nói, nhưng nói xong, cậu cũng cảm thấy câu nói này của mình rất yếu ớt, cậu tuy có lúc rất giỏi che giấu cảm xúc của mình, nhưng bây giờ, không thể làm được hoàn hảo như vậy.
Hứa Tri Mộ tìm cớ: \”Chắc là tôi hơi buồn ngủ thôi.\”
cậu đứng dậy, đi đến trước vị trí thang giường, \”tôi muốn ngủ một lát.\”
Hạ Minh Chu nhìn chằm chằm cậu mấy giây, sau đó đưa tay về phía cậu.
Hứa Tri Mộ ngẩn người, mu bàn tay lạnh lẽo của Hạ Minh Chu đặt lên trán cậu, Hạ Minh Chu cảm nhận hai giây rồi thu tay về: \”Không nóng.\”
Hứa Tri Mộ cố gắng khiến sắc mặt mình trông khá hơn, \”Vốn dĩ không có khó chịu.\”
cậu cởi dép lê, bước lên thang giường trèo lên giường, sau đó nói với Hạ Minh Chu: \”tôi muốn ngủ.\”
Giường của Hứa Tri Mộ có màn che, kiểu có hoa văn chìm màu xanh nhạt, nói xong câu này, cậu liền cởi màn che treo trên móc treo ra.
Trong nháy mắt, Hạ Minh Chu chỉ có thể nhìn thấy màn che, không nhìn thấy người trong màn che.
Hạ Minh Chu đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm màn che giường của Hứa Tri Mộ mấy phút, mới nhẹ nhàng rời đi.
Hứa Tri Mộ cứng đờ nằm trên giường, đến khi nghe thấy một tiếng bước chân rời đi rất nhỏ, cậu mới lật người, co người, đối mặt với tường.
Hứa Tri Mộ cảm thấy mình rất mệt, ngồi, đứng, nói chuyện với người khác, hoặc bất kỳ chuyện gì khác, ví dụ như xem điện thoại, cậu đều cảm thấy rất mệt, không có chút sức lực nào.
cậu chỉ muốn nằm như vậy, không nghĩ gì cả, nhưng trong đầu không khống chế được toàn là bóng dáng của Hạ Minh Chu, Hứa Tri Mộ bực bội vò không khí một cái, sau đó cầm chăn che đầu lại.
Hay là ngủ đi, ngủ rồi có lẽ sẽ không nghĩ đến Hạ Minh Chu nữa.
cậu ép buộc mình ngủ, nhưng dù thế nào cũng không ngủ được.
Thậm chí trong đầu còn xuất hiện hình ảnh một cô gái có vẻ ngoài xinh đẹp khoác tay Hạ Minh Chu, Hạ Minh Chu mỉm cười giới thiệu với cậu, đây là bạn gái của hắn.
Hứa Tri Mộ vén chăn đang đắp trên đầu ra, thở hổn hển.
Lúc này, thành giường bị người ta gõ gõ, giọng Vu Mạc truyền vào qua màn che: \”Mộ Mộ, cậu tỉnh rồi à.\”
Hứa Tri Mộ hít sâu mấy hơi, đợi hơi thở trở nên bình ổn, cậu muốn nói một tiếng phải, nhưng cổ họng khô khốc nghẹn ngào, một lúc lâu, cậu mới lăn lộn mấy lần yết hầu, phát ra một âm tiết khó nghe: \”Phải.\”
\”Vậy cậu đói bụng không? Có muốn ăn chút gì không? Vừa rồi Hạ Minh Chu mang món tráng miệng cậu thích đến đó.\” Vu Mạc nói.
Hứa Tri Mộ đột nhiên ngồi dậy, vén màn che lên, liền nhìn thấy túi tráng miệng Vu Mạc đang cầm trên tay, trên túi có ký hiệu rất rõ ràng, ký hiệu của Chu Nhạc, món tráng miệng Chu Nhạc ở khu trường học cũ mà cậu rất thích.