Chương 23
Khi Hứa Tri Mộ nói câu đầu tiên, \”Tối qua tôi coi cậu là nam thần tôi thầm mến\”, Hạ Minh Chu tưởng mình không ngủ cả đêm nên bị ảo giác, nhưng khi giọng nói đó vang lên lần nữa bên tai, Hạ Minh Chu chỉ có thể thừa nhận đó không phải ảo giác, hắn không thể nói ra cảm giác của mình lúc này, hắn chỉ có thể kinh ngạc nhìn Hứa Tri Mộ, hỏi: \”Cậu có người cậu thầm mến?\”
Vì đã nói dối, nên phải nói dối cho thật, Hứa Tri Mộ gật đầu nói: \”Đúng vậy, thích mấy năm rồi.\”
\”Sao trước giờ không nghe cậu nói?\” Hạ Minh Chu rũ mắt nhìn Hứa Tri Mộ trên giường.
Hứa Tri Mộ cười tự giễu: \”Thầm mến mà, sao có thể nói cho người khác biết được.\”
\”Hôm qua uống rượu, cũng là vì…\” Giọng Hứa Tri Mộ hơi ngưng lại, lấy hết can đảm nhìn Hạ Minh Chu, \”Cũng là vì lời của Trần Vũ chạm vào nỗi đau của tôi, nên, nên muốn mượn rượu giải sầu.\”
\”Hứa Tri Mộ.\” Vẻ mặt Hạ Minh Chu đột nhiên nghiêm túc, \”Chuyện tối qua, tôi có thể coi như cậu say rượu hồ đồ, cậu không cần phải bịa ra một người thầm mến, để chứng minh hành vi sau khi say rượu của cậu là hợp lý.\”
Hứa Tri Mộ ngẩn người, không hiểu ý của Hạ Minh Chu là gì, nhưng kế hoạch của cậu đã rất thành công, cậu định cứ tiếp tục bịa chuyện như vậy, \”Tôi đương nhiên có người thầm mến, nếu không, nếu không tối qua tôi sao, sao lại làm những chuyện đó được?\”
Những chuyện đó…
Hạ Minh Chu đột nhiên nhớ ra những chuyện mà Hứa Tri Mộ nói là gì, đầu ngón tay hắn không khỏi run rẩy mấy cái, rũ mắt nhìn đôi môi hồng nhuận của Hứa Tri Mộ.
Hứa Tri Mộ bị Hạ Minh Chu nhìn đến mức tim đập nhanh hơn, cậu vừa định dời mắt đi, lúc này, điện thoại trong túi áo của Hứa Tri Mộ vang lên, áo khoác màu trắng sữa của cậu tối qua được Hạ Minh Chu đặt ở đầu giường, Hứa Tri Mộ vội vàng xoay người, lấy điện thoại ra khỏi túi áo.
Màn hình hiển thị cuộc gọi đến là Tống Thanh Thanh.
Vừa nghe máy, giọng nói trong trẻo vang dội của Tống Thanh Thanh đã truyền đến tai Hứa Tri Mộ, \”Hứa Tri Mộ, cậu ngủ à? Tôi gửi cho cậu mấy tin nhắn mà cậu không trả lời, tôi sắp đến cổng trường cậu rồi.\”
Đầu óc Hứa Tri Mộ vẫn còn hơi mơ hồ: \”Đến cổng trường tôi rồi?\”
\”Cậu chưa dậy hả?\” Tống Thanh Thanh hét lên, \”Hôm qua chúng ta đã nói, hôm nay tôi đến trường cậu chơi mà?\”
Tống Thanh Thanh nói vậy, Hứa Tri Mộ cuối cùng cũng nhớ ra, sau khi cậu chuyển đến khu Hồng Nhã, Tống Thanh Thanh luôn nói muốn đến khu trường mới của cậu xem, dù sao nghe nói khu Hồng Nhã của Kinh Đại cảnh rất đẹp, là sự kết hợp giữa vẻ đẹp cổ điển và hiện đại.
\”Dậy rồi.\” Hứa Tri Mộ vén chăn đứng dậy, \”Cậu còn bao lâu nữa đến Kinh Đại?\”
\”Chắc khoảng 20 phút nữa.\” Tống Thanh Thanh nói.
Cúp điện thoại của Tống Thanh Thanh, Hứa Tri Mộ quyết định không nghĩ đến chuyện tối qua nữa, cậu cúi đầu mặc quần áo, vừa mặc vừa nói: \”Tôi phải về trường, Thanh Thanh hôm nay đến Kinh Đại chơi, còn cậu thì sao?\”