Sao Cậu Vẫn Chưa Thích Tôi – A Phù Quang – Chương 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Sao Cậu Vẫn Chưa Thích Tôi – A Phù Quang - Chương 12

Chương 12

Nghe vậy, Hứa Tri Mộ vội vàng phủ nhận: “Không có.”

Hạ Minh Chu nghe xong, dường như lúc này mới hài lòng.

Lễ tân nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng, đưa thẻ phòng cho bọn họ. Khách sạn có tổng cộng sáu tầng, phòng của họ nằm trên tầng năm, nhưng không ở cạnh nhau, giữa hai phòng còn cách mấy phòng nữa.

Hứa Tri Mộ đưa Tống Thanh Thanh về phòng trước, giúp cô cởi áo khoác, giày và tất, rồi đặt cô lên giường. Dĩ nhiên, trong suốt quá trình này, Tống Thanh Thanh không hề ngoan ngoãn, thậm chí còn bật dậy, lớn tiếng than thở: “Hứa Tri Mộ! Cậu nói xem, Học viện Điện ảnh nhiều trai đẹp như vậy, sao không có ai lọt nổi vào mắt tôi hả?”

Hứa Tri Mộ vừa ép cô nằm xuống vừa đáp: “Chắc là duyên phận của cậu chưa tới thôi.”

Tống Thanh Thanh lại bắt đầu gào lên: “Tôi đã mười chín tuổi, duyên phận còn chưa tới sao?” Nói xong, cô ngả người ra sau, nằm vật xuống giường.

Hạ Minh Chu đứng bên cạnh cửa, nghe thấy cuộc đối thoại này, mày khẽ nhướn lên.

Có lẽ do tối qua đã quậy phá quá mệt ở nhà hàng Nhật, chưa đến nửa tiếng sau, Tống Thanh Thanh đã ngủ say trong phòng khách sạn. Hứa Tri Mộ tắt hết đèn lớn trong phòng, chỉ chừa lại một ngọn đèn nhỏ ở đầu giường cho cô, sau đó đứng dậy, cùng Hạ Minh Chu về phòng của hai người—à không, là căn phòng khách sạn mà tối nay cả hai sẽ ở.

Lúc này đang là mùa thu, lá vàng rụng đầy bên ngoài, thời tiết không quá oi bức nên cũng không nhất thiết phải tắm rửa mỗi ngày. Hứa Tri Mộ chỉ rửa mặt đánh răng đơn giản rồi từ phòng tắm đi ra. Hạ Minh Chu đã tắm xong từ trước và đang nằm trên chiếc giường gần cửa.

Tóc mái trước trán của Hứa Tri Mộ còn đọng chút hơi nước. Khi ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay rắn chắc lộ ra dưới lớp áo thun đen của Hạ Minh Chu, đầu óc cậu như bị đốt cháy trong chốc lát. Cậu vội vàng dời mắt, nói: “Tôi tắt đèn đây.”

Hôm nay, Hứa Tri Mộ mặc một chiếc áo khoác nhung mỏng màu trắng. Lúc này đã cởi áo khoác ra, chỉ còn lại một chiếc áo len cổ tròn màu tím nhạt. Dưới ánh đèn sáng rực của khách sạn, chiếc cổ trắng ngần của cậu lộ rõ. Hạ Minh Chu nhìn chằm chằm vào cổ cậu, khẽ ừ một tiếng.

Hứa Tri Mộ tắt đèn lớn trong phòng, chỉ để lại đèn ngủ đầu giường, lần theo ánh sáng mờ nhạt đi về phía giường của mình. Cậu vén chăn lên, cởi giày, nằm xuống, quay lưng về phía giường của Hạ Minh Chu.

Bây giờ đã khuya, 12 giờ đêm—đúng giờ ngủ của Hứa Tri Mộ. Nhưng dù đã nằm xuống, cậu vẫn nghe rõ hơi thở của người ở giường bên cạnh. Cậu nhịn không được lấy đầu đập nhẹ vào chăn mấy cái, cảm thấy âm thanh này hơi lớn, mà trong phòng còn có một người nữa, thế là cậu ép bản thân phải ngủ.

Nhưng không tài nào ngủ được. Mất ngủ. Phải đến hai, ba giờ sáng, cậu mới lờ mờ có chút buồn ngủ. Dù vậy, giấc ngủ cũng chẳng yên, mơ thấy đủ thứ linh tinh kỳ quặc.

Sáng thức dậy, đầu óc vẫn còn mơ màng, mí mắt nặng trĩu. Nhưng ngay lúc này, một gương mặt bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt cậu, vô cùng gần!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.