TỚ NGHĨ LẠI R SỬA TỪNG CHƯƠNG MỆT QUÁ TẠI TỚ DÙNG CŨNG NHIỀU VÌ VẬY TỚ CHỈ SỬA TỪ CÁC CHƯƠNG VỀ SAU NHÉ^^ TẠI TỚ LƯỜI Á CHỨ K CÓ GÌ
————-
Sau một ngày dài với những thử thách không ngừng nghỉ, các bé đã hoàn thành chặng cuối trong niềm vui sướng và tự hào. Họ quay về ngôi nhà chung nơi bình yên, ấm áp đang chờ đón. Không khí tràn ngập niềm vui và sự phấn khích sau khi hoàn thành các trò chơi và hoạt động.
—Về Nhà Chung – Thời Gian Thư Giãn—
Khi các bé bước vào ngôi nhà chung, không khí đầy sự náo nhiệt, vui tươi và ấm áp. Tiếng cười đùa vang lên, những câu chuyện rộn ràng, và âm thanh của những chiếc khăn bông mềm mại quấn quanh người. Không gian ngập tràn mùi xà phòng thơm ngát, hòa quyện với hơi ấm của nước nóng làm dịu đi mọi mệt mỏi trong người.
Tại phòng Quang Anh và Đức Duy
Duy và Quang Anh bước vào phòng tắm gần nhau, mỗi người đều có một không gian riêng, nhưng lại không thể tách rời nhau, chia sẻ những khoảnh khắc nhẹ nhàng, thư thái trong không gian riêng tư. Mỗi người đều tìm thấy sự bình yên giữa những xô bồ của cuộc sống.
Duy đứng trước gương, đôi tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc còn vương nước, cơ thể thư giãn như đang đắm chìm trong làn nước ấm áp. Cậu nhìn mình trong gương, đôi mắt dường như đang tìm kiếm điều gì đó chưa rõ ràng, như thể có một câu hỏi lơ lửng trong tâm trí. Một chút bối rối hiện lên, nhưng cảm giác ấy nhanh chóng bị thay thế bằng một niềm háo hức, đầy kỳ vọng.
\”Chắc chắn mình sẽ có một hành trình tuyệt vời tiếp theo.\”
Duy thì thầm trong lòng, mặc dù chưa thể biết trước điều gì sẽ đến, nhưng chắc chắn rằng những gì sắp tới sẽ là những điều không thể nào quên. Cậu tắm xong, cảm nhận làn nước giúp xua đi hết mọi căng thẳng trong người, và trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Quang Anh, sau khi tắm xong, đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn bên ngoài với một ánh mắt sâu lắng.
Anh có thể cảm nhận được sự gắn kết mạnh mẽ giữa các đội, dù mới chỉ là một ngày trong hành trình này. Nhưng sự đoàn kết, tinh thần đồng đội, và sự ấm áp trong những mối quan hệ khiến mọi thứ trở nên vững vàng hơn.
Anh bước ra khỏi phòng tắm, khoác lên mình bộ đồ thoải mái, nhẹ nhàng nhìn về phía Duy.
– Anh nghĩ chúng ta sẽ làm được mọi thứ, bé con em cứ tậm hưởng đi nha.
Quang Anh mỉm cười, ánh mắt như những vì sao sáng bừng lên trong đêm tối. Trong câu nói ấy, là niềm tin, là sự quyết tâm không bao giờ lay chuyển, rằng dù có bất cứ thử thách nào, chỉ cần tất cả đồng lòng, mọi thứ đều có thể vượt qua.
—Bữa Tối, Mọi Người Quây Quần—
Buổi tối buông xuống, không khí trong nhà trở nên ấm cúng và dễ chịu, tạo cảm giác như được bao bọc trong một vòng tay dịu dàng. Mùi thức ăn thơm phức từ nhà bếp bay ra, quyện với ánh đèn ấm áp làm không gian trở nên thân thuộc và đầy sự chờ đón. Các bé quây quần bên bàn ăn, mỗi người đều háo hức với những món ăn quen thuộc nhưng lại được chế biến một cách đơn giản, đậm đà hương vị, khiến mỗi miếng ăn đều trở nên đặc biệt.