Đến với Trạm Xanh Dương, nơi âm nhạc lên tiếng và cơ thể là ngôn ngữ chung, mấy đội nhỏ xíu mà sáng tạo như dân dancer chuyên nghiệp.
TRẠM XANH DƯƠNG – NHẢY ĐỒNG BỘ
(Thử thách: Tạo ra điệu nhảy nhóm trong 2 phút và thể hiện cùng nhau)
Chào mừng đến với sân khấu của… bung lụa chính chủ.
Trạm Xanh Dương là trạm cuối của chặng 2 – và như một bản remix nhẹ nhàng khép lại chương mở đầu, nó không hỏi tụi nhỏ “biết nhảy không?”, mà chỉ hỏi: “Muốn vui không?”
Không gian trạm giống như một sàn tập nhảy phiên bản đáng yêu vô đối.
Sàn gỗ mềm dưới chân, đủ để té nhẹ cũng cười.
Loa phát beat điện tử đang nhún nhảy theo từng nhịp
Một bảng điện tử to khổng lồ, đếm ngược thời gian còn lại như đang chơi game sinh tồn
Và xung quanh, các bé đứng theo nhóm, gương mặt rạng rỡ… mà cũng hơi ngáo ngơ.
Luật chơi đơn giản thôi:
– Mỗi đội có đúng 2 phút để nghĩ ra một đoạn nhảy nhóm kéo dài khoảng 15–30 giây.
– Không cần đúng nhịp, không cần siêu kỹ thuật.
– Miễn là đồng bộ, sáng tạo, vui, và… ra chất đội mình.
– Bonus nếu có “yếu tố bất ngờ” khiến ban giám khảo (tức ban tổ chức đang giả bộ nghiêm túc) hết hồn trong vui sướng.
—————-
Đội THỎ MẮT ĐỎ – CÚ NHẢY GỬI TỪ TRÁI TIM
Không phải đội nhảy “mạnh nhất”, cũng không phải đội có concept bùng nổ nhất, nhưng khi beat R&B vừa vang lên, nguyên trạm bỗng… chậm lại.
Mở đầu, Quang Anh bước ra nhẹ nhàng.
Anh vẽ một vòng tròn bằng hai tay, như ôm lấy điều gì đó vô hình – rồi đặt tay lên tim, ánh mắt lặng mà sâu, giống như đang thì thầm một lời ước nguyện nhỏ.
Cả đội – HIEUTHUHAI, Vũ Thịnh, ERIK, NEGAV – cùng lúc bước ra phía sau, đồng loạt giơ tay về phía trước, như đang gửi một trái tim đến người mà mình thật sự quý.
Và rồi, Duy bước ra giữa.
Nhỏ bé nhưng nổi bật.
Hai tay dang rộng như đón lấy tất cả điều dịu dàng từ mọi người.
Khoảnh khắc đó – không nhạc cụ, không lời – chỉ có ánh mắt giao nhau và một vòng tay ôm tròn lại.
Cả đội tụ lại quanh Duy, vòng tay khép lại như một trái tim đang đập… cùng nhịp.
MC ngơ ngác, mắt hoe hoe:
– Ủa trạm nhảy mà mấy đứa làm ban tổ chức rưng rưng luôn là sao?
Mọi người nín thở.
Không ai hú hét.
Chỉ có một khoảng lặng – nhưng là khoảng lặng đẹp như phút giao mùa.
Điểm đặc biệt không phải động tác, mà là ánh mắt.
Ai cũng nhìn nhau.
Ai cũng cười – thật lòng.