“Âm Dương Cách Biệt, Vết Thương Vô Hình”
.
.
.
.
(Chương kết thúc đồng thời là chương mở đầu của một phần ký ức chưa khép.)
Quang Anh và Đức Duy là hai con người xa lạ.
Một kẻ bước ra từ bóng đêm, một người mang trong tim ánh sáng lạc lối.
Gặp nhau… không phải do ngẫu nhiên, mà vì định mệnh luôn có thói quen dắt tay những tâm hồn đã vỡ đến gần nhau.
Đến với nhau… không phải vì cần nhau để sống, mà vì chỉ khi ở cạnh nhau họ mới thực sự được là chính mình dù là trong đớn đau hay bình yên hiếm hoi.
Nếu em là một lưỡi dao có thể gây ra vết thương sâu nhất thì anh sẵn lòng trở thành bức tường da thịt, sẵn sàng gánh chịu thay cho cả thế giới.
Nếu anh là bóng tối kéo dài không điểm dừng, em cũng sẽ bước vào không cần ánh đèn soi rọi, không cần biết phía sau là vực thẳm hay thiên đường.
Vì giữa hai người, thứ ràng buộc không chỉ là tình cảm, mà là một sợi dây của định mệnh được dệt nên từ tổn thương, niềm tin, và một lời thề chưa từng tan biến.
Một sợi dây không ai nhìn thấy, nhưng mỗi lần trái tim nhói đau, họ đều biết người kia cũng đang cảm nhận điều tương tự.
Bóng dáng ấy… đã từng hiện diện như ánh bình minh sau cơn mưa tháng Giêng.
Nhưng giờ đây chỉ còn là mảnh ký ức mờ nhòe, tan dần trong màn sương lặng lẽ của mùa xuân đi ngang mà không gõ cửa.
Dấu chân của một người vẫn còn in hằn đâu đó, nơi những buổi chiều muộn không lời, nơi gió lướt qua như đang khẽ gọi một cái tên.
Một người đã biến mất, không để lại gì ngoài khoảng trống thinh lặng.
Một người khác vẫn còn ở lại nhưng sống như đang mộng du, lạc giữa thật và ảo, giữa quá khứ và hiện tại.
Duy… đã rời đi.
Không một lời từ biệt.
Không một tín hiệu cuối cùng.
Chỉ có một vũng máu đọng lại, lạnh tanh.
Và một dòng chữ đỏ như máu, ngắn ngủi nhưng xoáy thẳng vào linh hồn kẻ ở lại…
“Ngài Trắng.” Chỉ hai từ thôi như một dấu chấm hết tàn nhẫn cho một chương đời chưa kịp viết tròn vẹn.
Kể từ hôm đó, Quang Anh như bị cắt lìa khỏi thế giới. Vẫn sống, vẫn thở, nhưng không còn là chính mình.
Anh lang thang trong căn nhà trống trong ký ức trong những giấc mơ lặp lại như một cuốn băng cũ nơi Duy vẫn mỉm cười, vẫn nắm tay anh rồi biến mất lần nữa.
Ánh mắt anh từng sáng tựa vì sao đầu tiên của đêm giờ đã cạn khô không còn phản chiếu gì ngoài sự trống rỗng.
Anh đi tìm. Không ai biết anh đã đi qua bao nhiêu nơi, tra hỏi bao nhiêu người, dằn vặt bản thân bao nhiêu đêm.
Nhưng mọi manh mối đều bị cắt đứt như thể có kẻ nào đó đã xóa sạch dấu chân của một linh hồn.
Chiếc nhẫn bạc món đồ từng được nhắc đến trong những cơn ác mộng và lời cảnh báo vẫn nằm trong két sắt, băng giá như một khối kim loại trôi lạc giữa biển chết.