Trời mưa nhẹ. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi tí tách trên cửa kính, vẽ nên những vệt dài trong suốt. Không gian trong căn hộ chìm trong sự yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng tí tách của cơn mưa cùng âm thanh khe khẽ từ chiếc đồng hồ treo tường.
Trên chiếc sofa mềm mại, Đức Duy ngồi cuộn tròn, một tay chống cằm, tay còn lại cầm quyển sách dày. Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn bên cạnh phủ lên người em một tầng sắc màu ấm áp.
Nhưng dù mắt đang dán vào trang sách, tâm trí em lại chẳng thể tập trung nổi.
Lý do rất đơn giản – Quang Anh đang ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt chăm chú dán chặt vào em từ nãy đến giờ.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, Đức Duy không thể làm lơ thêm được nữa. Em đặt sách xuống đùi, quay sang, nhướng mày hỏi
\”Anh nhìn gì vậy?\”
Quang Anh không hề lúng túng, cũng không né tránh, chỉ thản nhiên đáp lại
\”Nhìn em.\”
\”Làm gì?\”
\”Nhìn cho nhớ.\”
Lời đáp của anh đơn giản, nhưng lại khiến tim Đức Duy khẽ rung lên.
Em bật cười, cố tình trêu chọc
\”Chẳng phải ngày nào anh cũng nhìn thấy em sao?\”
Quang Anh nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.
\”Nhưng mà nhìn thế này vẫn chưa đủ.\”
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự dịu dàng lạ thường.
Đức Duy chớp mắt, ánh mắt em chạm phải đôi mắt sâu thẳm của anh . Trong đôi mắt ấy là bóng dáng em , là sự chân thành, là một thứ cảm xúc dịu dàng nhưng cũng vô cùng mãnh liệt.
Đức Duy hơi nghiêng đầu, ánh mắt hơi dao động.
\”Anh đúng là… lúc nào cũng biết cách nói lời ngọt ngào.\”
\”Chẳng phải em thích nghe sao?\” Quang Anh cười khẽ, vươn tay, nhẹ nhàng vuốt tóc em.
Ngón tay anh lướt nhẹ qua những sợi tóc mềm mại, cử chỉ mang theo sự cưng chiều vô hạn.
\”Anh muốn ở bên em lâu hơn nữa.\”
Giọng nói anh rất nhẹ, nhưng từng chữ đều như khắc sâu vào lòng Đức Duy.
Tim em đập nhanh hơn một chút.
Đức Duy ngẩng đầu, nhìn vào mắt hắn, đôi môi khẽ mím lại trước khi khẽ thì thầm
\”Vậy thì đừng rời xa em.\”
Lời nói như một lời khẳng định, cũng như một lời hứa hẹn.
Quang Anh không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn Đức Duy, đôi mắt tối lại, sâu thẳm như đại dương.
Rồi anh mỉm cười, một nụ cười ôn nhu nhưng lại chứa đựng sự kiên định vô cùng.
\”Anh sẽ không bao giờ rời xa em.\”
Nói rồi, anh vòng tay kéo em vào lòng, ôm chặt lấy Đức Duy.
Hơi ấm của anh bao bọc lấy em, mang đến một cảm giác an toàn và dịu dàng vô tận.
Đức Duy không phản kháng. Em chậm rãi nhắm mắt lại, để mặc mình đắm chìm trong cái ôm ấm áp ấy.
Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa vẫn rơi lất phất, từng giọt nước nhỏ xuống tạo thành những gợn sóng trên mặt đất.
Nhưng trong lòng hai người, lại là một sự bình yên đến lạ.
Một lúc sau
Đức Duy vẫn còn cuộn trong vòng tay của Quang Anh.
Hơi ấm từ anh khiến em cảm thấy rất thoải mái. Thậm chí, nếu không phải vì chút lý trí còn sót lại, em đã muốn ngủ quên trong vòng tay này rồi.
Cảm nhận được hơi thở đều đặn của Quang Anh sát bên tai, em khẽ cựa quậy.
\”Anh này.\”
\”Hmm?\”
\”Anh định cứ ôm em thế này mãi sao?\”
\”Ừ.\”
\”…\”
Đức Duy bật cười bất lực.
Em khẽ đẩy nhẹ vai anh ra, nhưng ngay lập tức, vòng tay của Quang Anh siết chặt hơn.
\”Không được đâu.\” Quang Anh thấp giọng, cằm tựa lên vai em, giọng điệu lười biếng nhưng cũng rất nghiêm túc
\”Anh còn chưa ôm đủ.\”
\”Anh bao nhiêu tuổi rồi mà cứ như con nít thế?\” Đức Duy lườm Quang Anh.
\”Trước mặt em, anh là con nít cũng được.\”
\”… Ai dạy anh nói mấy câu này vậy hả?\”
Quang Anh bật cười, không trả lời.
Anh chỉ siết chặt em hơn một chút, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào sâu trong tâm trí.
Bởi vì anh biết, những giây phút bình yên như thế này không dễ dàng có được.
Và Quang Anh không muốn đánh mất nó.
(…)
Buổi tối
Mưa vẫn chưa tạnh. Quang Anh và Đức Duy ngồi cùng nhau trên ban công, nhìn những hạt mưa rơi xuống đường phố. Trong tay mỗi người đều có một tách trà nóng. Không ai nói gì, nhưng không khí lại không hề gượng gạo. Sau một lúc lâu, Đức Duy đột nhiên lên tiếng
\”Anh này, anh có bao giờ nghĩ đến tương lai không?\”
Quang Anh nghiêng đầu nhìn Đức Duy
\”Tương lai?\”
\”Ừm. Tương lai của hai chúng ta.\”
Quang Anh im lặng một lúc. Anh đặt tách trà xuống bàn, sau đó quay người, nhìn thẳng vào mắt em.
\”Anh nghĩ về nó mỗi ngày.\”
Đức Duy ngạc nhiên, nhưng không ngắt lời hắn.
\”Anh đã nghĩ đến chuyện sẽ cùng em sống chung một nhà, mỗi sáng thức dậy đều có em ở bên cạnh. Nghĩ đến chuyện em đi làm về, anh sẽ chờ em ở nhà, cùng ăn cơm với em. Nghĩ đến chuyện sau này khi cả hai đã già đi, vẫn có thể nắm tay nhau dạo phố như bây giờ.\”
Quang Anh dừng một chút, rồi mỉm cười dịu dàng.
\”Em có muốn như vậy không?\”
Đức Duy nhìn hắn, ánh mắt dao động.
Một lúc sau, em nhẹ nhàng gật đầu.
\”Muốn.\”
Câu trả lời ngắn gọn nhưng lại chứa đựng tất cả cảm xúc.
Quang Anh cười khẽ, vươn tay nắm lấy tay em.
Hơi ấm từ bàn tay anh truyền đến, khiến lòng Đức Duy khẽ run lên.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi.
Nhưng trong lòng hai người, đã có một tia nắng dịu dàng len lỏi vào.
Một bước tiến mới.
Một tương lai mới.
Và một lời hứa sẽ không bao giờ rời xa nhau.
End 65
canhcut 🐧