Bữa tối vừa kết thúc, Đức Duy đang dọn dẹp chén đũa thì điện thoại trong túi reo lên. Nhìn thấy dòng chữ \”Mẹ\” nhấp nháy trên màn hình, em chần chừ vài giây trước khi bấm nghe.
\”Con nghe ạ.\”
Giọng bà Hoàng ở đầu dây vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng lại mang theo sự nghiêm túc không thể từ chối
\”Đức Duy, mai con và Quang Anh ra gặp bố mẹ một chút. Có chuyện quan trọng cần nói.\”
Đức Duy siết nhẹ điện thoại, ánh mắt trầm xuống. Em đã lường trước được cuộc nói chuyện này sẽ đến, chỉ là không ngờ nó lại sớm như vậy.
\”Mẹ, con…\”
\”Không được từ chối.\” Giọng bà Hoàng vẫn mềm mỏng nhưng đầy kiên quyết.
\”Ba con đã quyết rồi. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.\”
Đức Duy mím môi, biết mình không thể cãi lại. Dù sao đây cũng là chuyện mà em và Quang Anh phải đối mặt.
\”Vâng… con sẽ đi.\”
Cúp máy, Đức Duy đứng yên một lúc lâu, ánh mắt lộ vẻ do dự hiếm thấy.
Quang Anh từ trong bếp bước ra, nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của em thì nhíu mày
\”Sao thế?\”
Đức Duy hít sâu một hơi, ngẩng lên nhìn Quang Anh
\”Mai bố mẹ em muốn gặp chúng ta.\”
Quang Anh trầm mặc trong vài giây, rồi gật đầu
\”Được. Chúng ta cùng đi.\”
(…)
Hôm sau, cả hai đến nhà hàng nơi bố mẹ Đức Duy đã đặt chỗ. Không gian sang trọng, những ánh đèn vàng rọi xuống bàn ghế gỗ nâu càng khiến bầu không khí trở nên trang trọng đến mức ngột ngạt.
Đức Duy nắm chặt tay Quang Anh dưới gầm bàn, như để tiếp thêm cho bản thân một chút dũng khí.
Chỉ vài phút sau, ông bà Hoàng bước vào. Điềm đạm, tao nhã, nhưng ánh mắt của họ khi nhìn Quang Anh lại đầy dò xét.
\”Ngồi đi.\”
Giọng ông Hoàng trầm ổn, không mang theo sự trách móc, nhưng cũng chẳng có vẻ gì là chào đón.
Bữa tối bắt đầu trong không khí căng thẳng. Duy có thể cảm nhận rõ bố mẹ mình đang quan sát từng cử chỉ, từng lời nói của Quang Anh.
Cuối cùng, mẹ Hoàng lên tiếng trước
\”Duy, con có chắc chắn về mối quan hệ này không?\”
Đức Duy không do dự
\”Dạ, con chắc chắn.\”
Bà Hoàng nhìn con trai một lúc lâu, rồi lại quay sang Quang Anh
\”Cậu có gì để đảm bảo rằng sẽ chăm sóc cho Đức Duy?\”
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt bà, giọng nói trầm ổn
\”Cháu không dám nói những lời khoa trương, nhưng cháu sẽ không để Duy phải chịu khổ.\”
Ông Hoàng khoanh tay, nhìn chằm chằm anh
\”Chúng ta không phản đối con trai mình yêu ai. Nhưng… cậu không xứng với nó.\”
(….)