Cuối tuần, Hách Liên Tình theo ước định mang Hàn Dạng đến quán Đông y.
Khi ở trên xe, Hàn Dạng nhịn không được hỏi, \”Hách Liên Tình, tại sao anh lại đối tốt với em như vậy?\”
\”Bởi vì anh là một nam nhân tốt.\” Hách Liên Tình nói một cách đàng hoàng trịnh trọng.
\”Anh nghiêm túc một chút đi.\” Hàn Dạng câm nín.
\”Bởi vì em rất phiền phức.\” Hách Liên Tình ghét bỏ mà liếc mắt nhìn cậu, \”Mỗi lần đau đều rên hừ hừ, ồn ào chết.\”
\”Em không hừ có được hay không.\” Hàn Dạng phản bác, bây giờ còn chưa tới thời điểm lạnh nhất của mùa đông, trên đùi vẫn chưa cảm giác nhiều lắm,cho dù là đến lúc ấy, cậu cũng sẽ nhẫn.
Đương nhiên cậu sẽ không tin cái lí do này của Hách Liên Tình, chỉ là cho dù có là lí do gì cũng tốt, cậu để ở trong lòng là được.
Đến quán Đông y, Hách Liên Tình đậu xe xong, cùng Hàn Dạng đi vào.
Trước khi tới đã hẹn trước với Trần Thanh Thanh, hai người theo y tá đi vào phòng làm việc của Trần Thanh Thanh.
Trong phòng làm việc Trần Thanh Thanh đang viết gì đó, nhìn thấy hai người tiến vào, đặt bút đứng lên cười nói, \”Các cậu đã tới.\”
Cô khoảng chừng ba mươi đến bốn mươi tuổi, tóc ngắn, đeo kính không gọng, nhìn phi thường thân thiết.
\”Trần y sĩ.\” Hách Liên Tình gật đầu với cô, Hàn Dạng cũng chào một tiếng.
\”Xin chào, ngồi xuống trước đã.\” Trần Thanh Thanh vẫy vẫy tay, ra hiệu bọn họ đi qua.
Hách Liên Tình vỗ vỗ Hàn Dạng, cùng cậu ngồi xuống.
\”Trước tiên nói cho tôi một chút là tình huống thế nào.\” Trần Thanh Thanh hỏi.
Hàn Dạng đem tình huống của bản thân nói qua một lần, Trần Thanh Thanh vừa nghe vừa ghi lại, thỉnh thoảng hỏi thăm một ít vấn đề mấu chốt. Chờ ghi xong, cô gấp vở lại đứng lên, nói, \”Đến phòng vật lí trị liệu sát vách tôi giúp cậu nhìn.\”
Hàn Dạng không biết bệnh của mình nghiêm trọng đến mức nào, cùng cô đến phòng vật lý trị liệu sát vách, Hách Liên Tình đi cùng cậu.
Bởi vì phải châm cứu, cho nên mặc quần quá dày sẽ không tiện, Hàn Dạng đã sớm đổi lại quần cộc đã chuẩn bị tốt, Trần Thanh Thanh nói nằm trên giường.
Trần Thanh Thanh đi đến bên đầu gối Hàn Dạng đưa tay nặn nặn hỏi, \”Lúc thường chỗ nào hay đau nhất?\”
Hàn Dạng ngồi xuống chỉ mấy nơi cho cô xem, Trần Thanh Thanh gật gật đầu, đưa tay xoa bóp các huyệt vị trên đùi mấy lần, một bên ấn một bên hỏi Hàn Dạng có cảm giác gì. Lúc cô ấn tới một số huyệt vị thì lông mày Hàn Dạng hơi nhíu lại, Hách Liên Tình động viên mà sờ sờ mu bàn tay cậu.
\”Khi đau nhất thì có cảm giác gì?\” Trần Thanh Thanh hỏi.
\”Phát run, như là có cây đinh đâm vào.\” Hàn Dạng hình dung một chút, \”Nghiêm trọng hơn là không thể cử động chân quá nhiều.\”
\”Lúc ấy có biện pháp gì?\” Trần Thanh Thanh hỏi.
\”Thoa thuốc mỡ, hoặc là thoa rượu thuốc.\” Hàn Dạng nói. Đây là cách đơn giản nhất và tiết kiệm tiền nhất.