Chồng tương lai của em đánh giỏi lắm, mặt nào cũng giỏi
_____
Chiếc vòng tay này đỏ tươi và trong suốt, Mạnh Thính Chi càng nhìn càng thích, hỏi Trình Trạc mua hồi nào.
Cô không biết nhiều về ngọc, nghe người ta hay nói vàng có giá trị còn ngọc thì vô giá, cô chỉ biết ngọc mà có nước ngọc tốt thế này thấy thì dễ nhưng có được thì khó, nói chung không phải được Trình Trạc mua sau khi hai người quay lại với nhau.
Nhưng cô không nghĩ ra được còn dịp đặc biệt nào khác có thể khiến Trình Trạc mua chiếc vòng ngọc đỏ này, đặt vào chỗ trống của chiếc đồng hồ kia.
Trình Trạc nhớ lại.
Đúng là đã khá lâu, phải lùi về mùa đông năm kia.
Anh nhắc đến xưởng ngọc ở Hải Thành, Mạnh Thính Chi lập tức nhớ ra, ký ức lập tức ùa về, bà chủ xưởng ngọc dùng tiếng Miến Điện mà cô không hiểu một chữ nào khen cô giống nữ Bồ Tát trưng ở xưởng ngọc, và cả ngôi biệt thự Phù thủy xứ Oz lợp mái đỏ có cây cối sum suê bên bờ biển.
Nhưng lần đó họ không mua vòng ngọc đỏ.
Cô chỉ nhớ hai người đi dạo chợ, anh bình tĩnh trả giá rất chuyên nghiệp, mua một viên đá thô, đến xưởng mở lớp vỏ ngoài, là ngọc màu vàng từ cửa khẩu Nam Tề, không to đến mức có thể làm được một chiếc vòng tay.
Trình Trạc giải thích, vì trước đó tặng cô vòng ngọc đỏ bị hai cái loa Kiều Lạc và Từ Cách nói bóng nói gió anh không chân thành, cho nên lúc ở xưởng ngọc, sau khi mở ngọc, anh nhờ ông chủ tìm ngọc tốt giúp anh, giả cả không thành vấn đề.
Trong buổi đấu giá công khai, chỉ ngọc trắng thô mà đã có hơn hai mươi người giành mua, càng về sau giá cả càng cao đến mức nực cười.
Cho dù trước đó Trình Trạc đã nói giá cả không thành vấn đề, ông chủ xưởng ngọc vẫn phải xác nhận lại với Trình Trạc mỗi khi báo giá.
Anh nhớ rất rõ, khi ngọc được giao đến là vừa hết tháng Giêng, bản thiết kế ở Tô Thành, lúc đó anh ở trang trại ngựa của một trang trại riêng ở nước ngoài, gặp một người bạn cũ đang làm trong ngành đầu tư để bàn chuyện hợp tác.
Anh nhận lấy máy tính bảng từ Wendy, xem bản thiết kế bên xưởng gửi đến.
Anh chàng tóc vàng mắt xanh kia rất thích thú khi thấy bản thiết kế tuyệt đẹp đó, đầu tiên là khen ngợi hàng xa xỉ của Trung Quốc, sau đó tò mò về giá cả.
Trình Trạc dựa vào ghế dưới dù che nắng, không cởi chiếc kính mát màu trà trên sống mũi, hơi ngẩng đầu nhìn con ngựa đang được huấn luyện viên dắt đi trên bãi cỏ.
\”Gấp 40 lần thú cưng mới này của anh.\”
Quả thật đã đạt đến mức độ có thể truyền lại cho con dâu.
Mạnh Thính Chi như được mở rộng tầm mắt, nhìn cổ tay của mình, tay còn lại đang cầm một nửa chiếc bánh sừng bò rơi rớt vụn bánh.
Một lúc sau.
\”Vậy là…..bây giờ trên tay em đang đeo 40 con ngựa? 40 con ngựa thì trông ra sao?\”