Anh đứng đầu tiên, không gì sánh bằng
_____
Về những gì Mạnh Thính Chi nói, Nguyễn Mỹ Vân nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, rồi nhìn sang nơi khác.
Tin thì vẫn tin đấy.
Bà vẫn còn nhớ trước đây lúc Mạnh Thính Chi bị đồn đại ở trường, lúc về nhà bà đã không kìm được mà gọi điện thoại cho Mạnh Vũ, nói chỉ là \”cơ ni sai cơ\” gì gì đó thôi mà, nhà mình cũng mua, cuối cùng bị cái giá mấy triệu tệ mà Mạnh Vũ báo làm cho chấn động đến mức chưa thể nguôi ngoai.
Có khi, cả đời này cũng không nguôi ngoai được.
Bà cũng không hỏi nhiều về mối tình trước đây của Mạnh Thính Chi.
Chia tay thì cũng chia tay rồi, Nguyễn Mỹ Vân là người có gì nói đó, tính cách nóng nảy, nhưng lần đó bà lại im lặng một cách lạ thường, như thể ngầm thừa nhận rằng mối quan hệ giữa con gái mình và một người như vậy không thể kéo dài, hỏi thêm một câu vì sao hai đứa chia tay không chỉ là dư thừa mà còn là xát muối vào vết thương.
Mạnh Thính Chi thích chàng trai đó thật lòng, Nguyễn Mỹ Vân biết chứ, lần đó tổn thương đau khổ mắt thường cũng nhìn thấy được, sau này chuyển sang phố Ngô Đồng bận bịu trang hoàng lại phòng tranh, con gái mới dần vui vẻ hơn.
Advertisement
Privacy Settings
Nguyễn Mỹ Vân: \”Vẫn là người lần trước?\”
Mạnh Thính Chi: \”Dạ.\”
Nguyễn Mỹ Vân hít một hơi thật sâu, mím môi, bỗng không biết phải bắt đầu từ đâu. Bà bỏ cây vợt đập muỗi trong tay xuống, rồi sắp xếp lại mấy món đồ linh tinh trên bàn trà.
Mạnh Thính Chi biết mẹ vẫn còn điều muốn nói, không lên lầu, chỉ nín thở đứng đó chờ nghe câu sau.
Khi bàn trà đã ngăn nắp đến mức không còn gì để dọn dẹp nữa, Nguyễn Mỹ Vân ngẩng đầu, nói một cách nghiêm túc: \”Bây giờ con còn trẻ, yêu đương thêm hai năm nữa cũng không phải không được, nhưng Chi Chi à, con đâu thể làm thiếu nữ mãi được, con cũng phải lấy chồng mà.\”
Mạnh Thính Chi cũng không lường trước được Nguyễn Mỹ Vân lại phản ứng nhẹ nhàng đến vậy, không lớn tiếng, không mỉa mai, chỉ nhỏ nhẹ nhắc nhở một câu.
Ngay lúc đó, hốc mắt cô hơi xót.
\”Con biết mà mẹ.\”
Mạnh Thính Chi nhỏ giọng đáp lại.
Nguyễn Mỹ Vân hỏi: \”Gia đình của cậu ta cỡ đó, đúng là không cần thứ gì của nhà mình, vậy còn con, con cần gì ở cậu ta?\”
Một người đã tồn tại trong trái tim cô từ năm mười sáu tuổi, năm này qua năm nọ, dấu ấn khắc sâu, nhưng khi đột ngột bị hỏi thế, cô lại chẳng nói được gì.
Nguyễn Mỹ Vân không làm khó cô, ngoài cửa có tiếng động, bà đứng dậy đón Mạnh Huy mới mua thức ăn về, chủ đề tự động được thay đổi, trong nhà lại ngập tràn lời lẽ cằn nhằn thường ngày.
Ăn cơm xong, cô lên lầu về phòng mình, lấy ra rất nhiều thứ từ thời cấp ba, bỗng nhớ đến một tờ bài thi của Trình Trạc, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy đâu.