Anh sẽ chăm sóc em thật tốt
_____
Giải quyết bữa trưa ở tiệm mì đầu ngõ, trước mặt Trình Trạc là một tô hoành thánh nhỏ nóng hổi. Lúc nãy gọi món, anh quên dặn những món không ăn được.
Một chiếc tô sứ trắng vành rộng được bưng lên, phía trên có một lớp màu xanh.
Trình Trạc ghét ăn nhất là rau thơm, ghét ăn nhì là hành lá. Tô này có cả hai, đầy ắp.
Nhìn là biết ngay chủ quán này rất hào phóng và chân chất.
Đặng Duệ ngồi cùng bàn với họ, đôi đũa mới cho nửa phần mì vào miệng thì sắc mặc thay đổi, bất an nhìn Trình Trạc, rồi chuyển sang nhìn cô Mạnh đang trả lời tin nhắn chăm chú đến mức chẳng màng mọi chuyện xung quanh.
Đặng Duệ lập tức nhanh trí suy nghĩ, mình có cần chủ động gánh tội này, nói là do mình quên nhắc chủ quán không?
Mạnh Thính Chi ngẩng đầu.
Nhìn thấy một mảng màu xanh đó, cô hơi ngạc nhiên, \”Ơ, anh đâu ăn mấy này, để em vớt ra cho.\”
Ý nghĩa của cái gật đầu và chân mày giãn ra của công tử Trình rất rõ ràng, cô vẫn còn nhớ.
Trái tim treo lơ lửng của thư ký Đặng cũng hạ cánh bình yên, cô Mạnh vẫn còn nhớ.
Trong lúc ăn, Mạnh Thính Chi còn chu đáo hỏi, \”Còn mùi rau thơm không anh?\”
Trình Trạc không trả lời thẳng, chỉ nói ăn cho qua bữa.
Tay nghề của đầu bếp nhà ông nội anh đã lên đến cấp quốc gia, thế mà anh vẫn chọn ra được một hai ba bốn điểm không hài lòng.
Trước đây Mạnh Thính Chi nấu cho anh một tô mì somen với rau luộc nửa đêm, chỉ đổi lấy được một câu \”giỏi thế nhỉ\” mà công tử Trình nể mặt tặng cho.
Tô hoành thánh nhỏ chỉ vơi đi một nửa, đàn ông mà ăn bao nhiêu đó thì không thể nào no, nhưng Mạnh Thính Chi cũng chỉ bình thản liếc nhìn rồi thôi, không hỏi nhiều.
Chắc là vì không ngon nên anh ăn không vào, hoặc cũng vì thời tiết vẫn còn nóng, anh vẫn không ăn ngon miệng như trước đây.
Lúc ra ngoài, Mạnh Thính Chi mở túi lấy ra một hộp kẹo, đổ ra lấy một viên, cho vào miệng anh.
Một viên kẹo nhỏ bất ngờ rơi xuống lưỡi.
Một luồng khí mát mẻ lập tức ngập tràn khắp khoang miệng.
\”Gì vậy?\”
Mạnh Thính Chi đóng túi xách lại, nói: \”Kẹo sơn trà, không có đường, mùi sơn trà đó, thích không anh?\”
\”Ừm.\” Trình Trạc giơ tay ra, \”Em cho anh phần còn lại luôn đi.\”
Khi mở túi ra lần nữa, Mạnh Thính Chi không đưa ngay hộp kẹo cho anh, chỉ nắm lấy trong tay, hơi nghiêng đầu, híp mắt nhìn ngang sang anh.
\”Đổi với bật lửa?\”
Trình Trạc quay sang chỗ khác, cười ra tiếng.
Người đã tỉnh táo hẳn, nhưng giọng nói vẫn có cảm giác trầm khàn như chưa tỉnh ngủ.