Một lời cảnh cáo ngọt ngào
_____
Căn nhà nhỏ này, nhỏ thì không nhỏ, nhưng chưa đến mức gọi là to, giấu một hai bức tranh thì vẫn còn chỗ, nhưng nếu muốn giấu một người đàn ông để trần thân trên.
Quá là khó khăn cho căn nhà nhỏ này.
Huống hồ, Nguyễn Mỹ Vân đã ở dưới lầu.
Trình Trạc vẫn chưa kịp hiểu vì sao lại phải trốn thì đã bị Mạnh Thính Chi đẩy đứng dậy, rèm cửa đung đưa, mùi hương trong phòng đã nhạt đi theo gió, thú nhồi bông và gối lông vũ nằm tán loạn dưới đất.
Ban đầu mọi thứ được đặt trên giường để Mạnh Thính Chi ngủ cùng, chỉ trong một đêm Trình Trạc đến, toàn bộ thảm thương dời tổ, thậm chí có một con bị Trình Trạc vô ý đá ra xa nửa mét khi anh bước xuống giường.
Trình Trạc khom xuống lượm lên, đã tỉnh táo hẳn, nhìn Mạnh Thính Chi đang luống cuống tay chân, anh không biết phải nói gì.
\”Trốn ở đâu, không có chỗ trốn, anh tàng hình?\”
Tiếng bước chân trên cầu thang càng lúc càng lớn, đã vang đến đây, Mạnh Thính Chi đánh \”bốp\” lên cánh tay anh, bực bội nói: \”Anh còn ở đó giỡn nữa!\”
Tròng mắt chuyển động, cô nhìn bức màn đung đưa.
\”Qua đó, anh ra ban công, nhanh lên nha?\”
Trình Trạc hơi nhấc cánh tay lên, ý bảo cô nhìn cho rõ nửa thân trên đầy những vết tích rõ ràng.
\”Anh thế này, sao ra ban công được?\”
Áo sơ mi đâu? Mạnh Thính Chi nắm chặt tay ấn huyệt thái dương, thật sự không nhớ ra tối hôm qua đã nhét áo của Trình Trạc ở đâu, mình đâu có uống nhiều quá đâu chứ, chuyện này cũng quên được là sao?
Nhưng lúc này không còn kịp để tìm nữa.
Mạnh Thính Chi dỗ anh, \”Không sao đâu, buổi sáng khu Ngô Đồng vắng người, anh trốn một lát thôi, em kêu mẹ em đi liền, em hứa danh dự.\”
Trông Trình Trạc không tình nguyện.
Mạnh Thính Chi không đợi anh trả lời, nửa làm nũng nửa uy hiếp lườm anh, \”Sao bảo sau này nghe lời em mà?\”
Trình Trạc: \”……\”
Nguyễn Mỹ Vân xách theo hai hộp bánh táo tàu, đẩy cửa ra, đứng ở ngoài cửa, ánh mắt vừa nhìn vào thì chân mày đã nhíu lại.
\”Con nhìn cái phòng của con đi, còn nói không cần mẹ dọn.\”
Đi thẳng vào trong, nhặt hai chiếc gối nằm như đang nhặt rác ném thẳng lên chiếc giường bừa bộn, Nguyễn Mỹ Vân bỏ bánh táo tàu xuống, càng nhìn càng thấy bực.
\”Mẹ đã nói từ đầu rồi, giường này nhỏ, chưa đến 1 mét rưỡi, ngủ không thoải mái, con cứ khen đẹp rồi đòi mua, nhìn cái đống gấu bông của con đi, bây giờ còn chỗ nào để đặt không, khuyên nhủ mà không bao giờ con nghe lọt một chữ!\”
Mạnh Thính Chi lúng túng đứng trước thùng rác, giày đã được giấu đi, ánh mắt âm thầm nhanh chóng quan sát cả phòng, xem còn món gì có khả năng bị lộ không.