Đây là phần thưởng hả? Mạnh Thính Chi
_____
Ngón chân đang nhón lên chầm chậm chạm xuống mặt đất, bắp chân căng lâu nên hơi đau, Mạnh Thính Chi từ từ rút lại cánh tay của mình.
Cô thở hổn hển.
Trình Trạc kề sát vào, giọng nói trầm khàn, lòng bàn tay ôm lấy mặt cô, ngón cái sờ nhẹ gò má cô.
\”Còn muốn lần nữa không?\”
Mạnh Thính Chi mím môi, như để giữ lại hơi thở giữa môi răng của anh, ánh mắt di chuyển dọc theo đường yết hầu rõ ràng nơi cổ áo sơ mi anh xuống dưới.
Cuối cùng.
Cô duỗi ngón trỏ thon dài trắng nõn, gập lại, móc vào mép túi quần của anh, kéo về phía mình.
Chút sức lực chẳng đáng là bao đó lại có thể khiến người nhìn nóng mắt, giống như có cái móc nhỏ nào đó âm thầm chọc vào trái tim.
Trình Trạc nhìn sang nơi khác, yết hầu di chuyển lên xuống.
Cô cúi đầu, không thấy rõ mặt, nhưng chỉ cần nhìn xoáy tóc nhỏ trên đỉnh đầu cô thôi cũng đã đủ để anh suy nghĩ linh tinh.
Có lẽ vì đêm quá yên tĩnh, hương hoa quá nồng.
Mãi không nghe thấy cô lên tiếng, anh gần như sắp quên mất lúc nãy mình đã hỏi gì, đang định bắt lấy cái tay kia của cô.
Cô ngẩng đầu.
Ngón tay vẫn móc vào túi quần của anh.
Dưới đèn đường, đôi mắt cô như vì sao đã được tẩy rửa, sáng rực chói loà.
\”Trình Trạc, em dẫn anh về nhà được không?\”
Đầu óc tê dại.
Cô quá ghê gớm, chỉ một câu rất bình thường cũng có thể làm anh chẳng chống lại được, rõ ràng là một gương mặt trong sáng thuần khiết, nhưng khóe mắt và đuôi mày lại ngập tràn vẻ quyến rũ.
Có bao nhiêu là thể hiện hết bấy nhiều, không giả vờ che giấu, mong người cắn câu.
Cuối cùng anh cũng nắm lấy tay cô, không lấy ra khỏi túi quần, chỉ nhẹ nhàng bao trùm lấy, với giọng nói trầm thấp, như một tín đồ thành kính.
\”Em muốn dẫn anh đi đâu đây, Mạnh Thính Chi?\”
Cô quay đầu đi, bàn tay còn lại chỉ về phía Vũ Thủy Tập cách đây không xa, nhẹ nhàng nói: \”Muốn dẫn anh về nhà, được không?\”
Đôi ngươi của anh nhìn theo hướng của cô, lặng lẽ co rút lại thành một điểm đen, ẩn giấu bên trong là tất cả sóng gợn do cô gây ra.
Đến khi cô quay đầu lại.
Trình Trạc không cho cô thời gian thấy được cảm xúc của mình, một câu \”Không thể mong chờ hơn\”, rồi che đi âm thanh của cô lần nữa.
Mạnh Thính Chi kêu tiếng \”ưm\”, sau đó hiểu ra, phối hợp choàng lấy cổ anh, cho anh một nụ hôn ướt át.
Khi hôn xong, hành động giữa hai người đã thay đổi, Trình Trạc ôm thắt lưng của cô nhấc bổng lên, Mạnh Thính Chi ăn ý vòng chân quanh eo anh.