Vì em quá đẹp
_____
\”Em phải đi đâu à?\”
Giọng nói trầm thấp vang lên giữa nơi vắng lặng, làm Mạnh Thính Chi đã bước xuống bậc thang cuối cùng giật mình.
Cô vịn lan can, ngẩng đầu nhìn.
Dưới ánh đèn lờ mờ, một người đàn ông cao lớn đứng ngược với ánh sáng, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ, tỷ lệ đầu đến vai hoàn hảo.
Cô bước xuống bậc thang cuối cùng, nhìn thấy người đó.
\”Trình Trạc?\”
Nếu muốn che giấu niềm vui vì sự xuất hiện của anh, vậy thì phải nói bóng gió về việc anh ở đây.
\”Anh đến tham quan nhà cũ của ông Lưu Thịnh Sơn nữa hả?\”
Anh phớt lờ lời trêu chọc, nghiêm túc hơn bất kỳ lúc nào.
\”Không phải.\”
Mạnh Thính Chi: \”Mua hoa nữa?\”
Advertisement
Privacy Settings
Tay chỉ sang tiệm hoa đã tắt hết đèn cạnh nhà, nhẹ nhàng nói: \”Đóng cửa rồi, chị Phương dẫn theo Châu Châu đi xem mắt.\”
Hơi ẩm sau cơn mưa phùn vẫn chưa tan hẳn, ngõ hẻm cũ nồng đầy rêu phong đẫm nước, như có điều gì đó đang từ từ sinh sôi, là mùi của sự hồi phục.
Trình Trạc đi vào khoảng sân nhỏ, xâm phạm lãnh thổ của cô.
Người trước mặt đây khiến Mạnh Thính Chi thấy xa lạ, trước giờ anh luôn bình chân như vại, bình thường chỉ nhấc mi mắt cũng lộ vẻ tự phụ lười nhác.
Nhưng lúc này, anh không nói không rằng, im lặng tuyệt đối, như đang nhẫn nhịn.
Nhẫn nhịn điều gì?
Cô vô thức lùi ra sau một bước.
Gót giày mảnh khảnh đập vào bục bàn xi măng, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Như tiếng bíp nhắc nhở.
Ánh mắt sắc bén của Trình Trạc dời khỏi chân cô, đáy mắt ảm đạm.
\”Sao em sợ anh nữa rồi?\”
Trước đây cô có sợ anh không?
Ở thành cổ Vân An, cô từng trả lời, nếu gần tình sợ tình là một nỗi sợ, thì cô thực sự rất sợ anh.
Hóa ra bây giờ vẫn vậy.
Mạnh Thính Chi thả lỏng ngón tay, vô thức sờ phụ kiện trên túi xách, \”Ai thèm sợ anh, anh đến đây làm gì?\”
Có hàng ngàn con đường vòng, nhưng anh chọn nói ba từ thẳng thắn nhất.
\”Đến gặp em.\”
Trái tim của Mạnh Thính Chi đột nhiên lỡ nhịp, hơi thở khựng lại, cánh môi mới mấp máy nhẹ thì đã nghe thấy giọng nói của anh.
Khoảng cách được kéo gần, chỉ cảm thấy ánh mắt của anh nhìn cô trong đêm tối vô cùng nóng bỏng, như nét bút tinh tế nhất, lớp quần áo mỏng bên ngoài chỉ là một tờ giấy bóng mờ, cách một lớp mỏng trong suốt, cô gần như bị phơi bày trần trụi trong ánh mắt của anh, để anh chuyên tâm miêu tả.