Trần đời chưa thấy ai tặng hoa rồi đòi lại tiền giao hàng bao giờ
_____
Với đề Olympic Toán trình độ thấp nhất này, Trình Trạc nhắm mắt cũng giải được, thậm chí có vài câu có thể trực tiếp bỏ luôn bước đặt tính ra giấy, suy nghĩ một tí là có ngay đáp án.
\”Xác ướp nhỏ\” dần dần có sức sống trở lại.
Sau khi đối chiếu với một loạt đáp án, đúng toàn bộ, Phương Châu nhìn Trình Trạc bằng ánh mắt sáng ngời ngợi.
\”Anh ơi, anh giỏi quá đi ạ.\”
Trình Trạc không đến mức thấy tự hào vì việc nhỏ nhặt thế này, trong lòng anh vẫn nghĩ đến chuyện khác, ngón tay gõ lên quầy kính một cách chậm rãi và đều đặn.
Một công đôi việc.
Theo cách hướng dẫn giải đề của Trình Trạc, Phương Châu làm thêm một số dạng đề tương tự, cậu nhóc chưa thôi ngưỡng mộ, còn tò mò hỏi Trình Trạc: \”Anh ơi, anh học đại học nào á?\”
\”Con hỏi làm gì?\”
Lúc nói chuyện, chị Phương đã gói xong bó tulip trắng của Trình Trạc, chị dùng giấy kraft nâu, xen kẽ với giấy bóng kính màu be, làm cho bó hoa trắng trông sạch sẽ và trong trẻo hơn.
Chị Phương nói với Phương Châu: \”Con làm bài nghiêm túc đi, hỏi đông hỏi tây!\”
Bó hoa được đặt xuống, mắt nhìn thấy chị Phương định nói chuyện với mình, Trình Trạc bình tĩnh dời ánh mắt, liếc nhìn bài tập của Phương Châu.
Ngón tay nhanh chóng chỉ vào một con số.
\”Bài này sai rồi.\”
Phương Châu há to miệng \”A\” một tiếng, lập tức giở xem đáp án.
\”Đâu có, đáp án là 48 mà.\”
Trình Trạc: \”12.\”
Phương Châu: \”Nhưng mà đáp án…..\”
Trình Trạc thản nhiên: \”Đáp án sai rồi, đưa bút đây.\”
Phương Châu ngoan ngoãn đưa bút, nhìn Trình Trạc trình bày từng bước giải.
Chị Phương không biết gì về chuyện học hành, nếu không thì chị cũng chẳng phải đau đầu với Phương Châu đến thế, nhưng trong thâm tâm chị coi trọng việc học, cũng tôn trọng việc học, lúc này thấy một người nghiêm túc dạy, một người nghiêm túc nghe, chị không đến làm phiền.
Nhẹ nhàng đặt bó hoa bên cạnh.
\”Khách ơi, tôi để hoa của cậu ở đây nhé, tí nữa cậu quét mã ở cửa là được.\”
Trình Trạc không dừng bút, đáp tiếng được.
Chị Phương nhận đơn hàng trên mạng nên phải đi giao hoa, tay ôm bó hoa hồng dặn Phương Châu, \”Con làm xong tờ đó mới được chơi máy tính bảng đó nha.\”
Phương Châu bất mãn rì rầm: \”Con biết rồi.\”
Nói xong, Phương Châu ngẩng đầu, nhìn Trình Trạc với ánh mắt mong đợi, \”Anh, hồi nãy anh nói anh không gấp, vậy anh chỉ em luôn mấy bài ở mặt sau rồi hẵng đi được không ạ?\”
Trình Trạc nhanh chóng giấu đi biểu cảm đạt được ý nguyện, mặt mày thả lỏng, bày ra vẻ mặt ngay thẳng, sáng sủa và tốt bụng.