Từ trường mập mờ lẫn khó nói giữa hai người
_____
Hôm ở bệnh viện, Mạnh Thính Chi đã nhận ra được một điều: Trình Trạc đã thay đổi, anh không còn là công tử Trình không vướng bụi trần, tự cao và khắc chế của trước đây nữa.
Bây giờ người này rất gian xảo, da mặt hơi dày.
Sáng hôm nay, mưa gột rửa trời, mở cửa ban công trên lầu, lá cây ngô đồng ướt nước mưa bay lất phất, nước nhỏ giọt, khi gió thổi qua, vài giọt nước rơi xuống đôi vai gầy của Mạnh Thính Chi.
Cô dùng ngón tay lau đi vệt nước mát lạnh, hai cánh tay giơ cao, duỗi người, chờ cho cơn buồn ngủ còn sót lại từ từ tỉnh giấc trong làn gió ban mai, chân xỏ dép, lẹp xẹp chạy vào nhà vệ sinh.
Mới thay quần áo xong, điện thoại trên bàn rung lên, một khách hàng từ Thượng Hải trước đó đã xác nhận thời gian giao hàng, cuối tuần sẽ đích thân đến nhận tranh, bây giờ lịch trình tạm thời thay đổi, nhờ Mạnh Thính Chi gửi hai bức tranh treo tường đó cho mình trong hôm nay.
Tranh đã được vẽ xong, Mạnh Thính Chi đồng ý, vừa xuống lầu vừa bấm điện thoại hẹn với dịch vụ giao hàng.
Giấy gói hàng trong tiệm không đủ, cô đang gói giữa chừng, phải sang nhà chị Phương mượn thêm một cuộn.
Khi nhân viên giao hàng đến, Mạnh Thính Chi sang nhà hàng xóm trả đồ.
Phương Châu cắn đầu bút, đang nằm dài ở quầy thu ngân làm toán.
Nghỉ hè sung sướng chưa được mấy ngày, cậu nhóc đã bị chị Phương đưa đến lớp học thêm Olympic Toán. Dạo này, hầu như lần nào Mạnh Thính Chi nhìn cũng thấy cậu nhóc đang trong tình trạng uể oải chán nản.
Phương Châu vừa làm bài vừa mắng mỏ bài tập của lớp học thêm Olympic Toán quá biến thái, bị chị Phương gõ đầu.
\”Con nít con nôi có biết biến thái là gì không mà nói? Ai cũng nói thi Olympic Toán tốt là được cộng điểm đại học đó, làm nghiêm túc vào! Vô trong ngồi làm, không được lén chơi máy tính bảng nha.\”
Phương Châu lề mề đi vào, miệng lẩm bẩm: \”Nhưng mà quá chừng bài con không biết làm, đọc bài giải rồi cũng chả hiểu gì.\”
Chị Phương đẩy cậu nhóc lười chảy thay một cái, \”Không biết thì từ từ suy nghĩ, vẫn không biết nữa thì hỏi chị Chi Chi của con.\”
Mạnh Thính Chi không dám đáp lời.
Cô là dân nghệ thuật, cấp ba học ban xã hội, mặc dù là đề Olympic Toán ở cấp độ tiểu học, nhưng thực sự có những câu rất \”hack\” não, cô cũng phải đọc bài giải một lúc lâu mới hiểu được.
Đuổi được Phương Châu vào trong, trông tiệm cũng nhàn, chị Phương đặt túi hạt hướng dương to lên quầy thu ngân, ngồi tán dóc với Mạnh Thính Chi, nhắc đến người đàn ông hôm trước đến tìm Mạnh Thính Chi, trước đây chưa từng gặp.
Chị Phương cắn hạt hướng dương vừa nhanh vừa vang: \”Ai thế? Nhìn lịch thiệp phết, nhưng không giống kiểu sinh viên nghệ thuật trường em.\”
Chị Phương nhìn người rất chuẩn, Mạnh Thính Chi nói: \”Dạ, không học ở đại học Tô, anh ta đi du học Đức, năm nay mới về, con trai của bạn bài của bố em. Dạo này anh ta sửa sang nhà mới, muốn treo một bức tranh ở phòng làm việc, bố em chém gió đủ điều về em, cho nên anh ta đến nói chuyện với em.\”